Lâu rồi mình chưa viết một entry nào gọi là đúng nghĩa
Cái cảm giác lâu lắm thường tạo cho người ta thói quen làm mất dần cái gì đó
Lại là những ngày mưa ướt mềm thành fố
Lại bắt gặp sự hối hả trong mình mỗi khi bước chân xuống đường…
Những ngày mưa luôn có điều gì đó chờ đợi…
Năm nào cũng thấy sự thay đổi kì lạ của thành fố mà k thể gọi tên sự thay đổi đó là gì, chỉ biết là lạ, rất lạ thôi….
Để rồi đôi lúc muốn níu lại chút gì xưa cũ của những ngày nắng ấm
Muốn sáng thức dậy nhìn qua tán lá là tia nắng trong suốt chiếu dọc đoạn đường
Muốn được thả bộ như thế mãi để rồi bất chợt chớp được những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống…
Thế mà….
Bỏ một buổi chiều đi cùng bạn bè để quay về nhà, vội vàng mở cửa fòng, rồi lại cặm cụi vs những gì thuộc về mình, gia đình, học tập, và cả kỉ niệm
Mùi thức ăn thơm fức mẹ nấu khiến không khí buổi tối của mình se lại, tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ, thi thoảng lắng xuống,nhẹ nhàng như một điệu nhạc…
Bỗng dưng muốn xách xe ra ngoại thành, ở đấy có nhiều cỏ lắm, xanh mượt, nhất là những ngày mưa,ngỡ cuộc sống trỗi dậy một lần nữa như mùa xuân vs những cơn mưa nhỏ giọt, dai dẳng đến mức khó chịu…
Những ngày thế này, ngồi trong lớp, mình hay nhìn về fía cửa sổ hơn, cứ mong về sớm để được trở về nhà, được ngắm k khí mưa ẩm thấp, lạnh lẽo mà k lo ướt người, được bình yên, nhưng đến khi bước ra khỏi cổng trường lại thấy con đường dài hun hút theo những cơn gió táp vào mặt, cần một vòng tay….
Cái không khí lại khiến cho mình nhớ đến những mùa mưa trước….
Lại là những ngày dầm dề lê thê
Cứ bước ra khỏi nhà là chỉ muốn hét lên, la tướng lên vs hy vọng nhỏ nhoi làm thế thì trời bớt âm u để còn xách xe đi học k fải kè kè bên mình cái áo ni lông khỉ gió
Cơn mưa tối qua khủng khiếp thật.
Lần đầu tiên bước ra khỏi nhà đã thấy xung quanh toàn nước =.= quần ướt nhẹp vì dính nước mưa, chân tay ngứa ngáy khó chịu, nhất là ngồi sau xe Hường mà cảm giác cứ như bị bó chặt ở hai bên cánh tay, k làm gì được cả
Cứ tưởng sẽ tìm được đường đi học, ai ngờ cả cái đoạn đường Đội Cung nó chặn đứng, k cho rẽ, đã thế lại còn tắc đường.Mưa lất fất khiến cho mình cứ fải ôm khư khư cái cặp, k dám bỏ xuống, nước dâng đến tận sát đầu gối, chỉ cần bỏ lửng ngang lưng là coi như toàn bộ sách vở bên trong tiêu tùng,mà mình cũng k dại gì để lặp lại lịch sử của thằng Dũng fải về hong khô mấy quyển vở yêu quý, đến lúc nhìn lại đúng là tan hoang k khác gì đống giấy vụn
Thiên hạ quàng áo to áo nhỏ, xanh xanh đỏ đỏ, riêng mình cứ co ro cúm rúm lại sau yên xe, càng ngày càng ướt…
Đi theo Hường, lách qua đám đông chật cứng, toàn người là ngươì, chả hiểu sao thấy toàn thân lạnh kinh khủng chỉ cần một cánh tay quật vào lưng cũng có thể khiến mình rơi hẳn xuống xe như cái hồi bị một thằng bé ba tuổi giơ cái fáo người ta hay dùng ở mấy đám cưới ra ngay trước mặt,nghĩ lại vẫn thấy gai gai ở sống lưng, chỉ cần sát thêm tí nữa thôi, giọng nó to thêm tí nữa thôi là mình làm đổ luôn cái xe ra đường rồi…
Cuối cùng cũng quơ được chân xuống nước mà k lo có cái ô tô nào đó fóng qua hắt cả đám nước vào người. Đám lá vàng nổi lềnh bềnh trên mặt nước đang xoay lòng vòng theo dòng rồi rút dần rút dần, thế mà trời vẫn chưa hết ẩm ướt…
Đi học muộn, em cũng thế, đầu tóc, quần áo em ướt kinh khủng,thế mà em vẫn nhìn chị với vẻ mặt hơn hớn, chả hiểu sao mình hay làm em cười thế nhỉ ?Mình thì k sao vì k fải chiến đấu trên đoạn đường đến trường nhiều như Hường. Cả Dương nữa, nhìn nó to béo vs cái balo to cộ sau lưng, đã thế còn mặc một bộ áo mưa đen khiến mình giật mình, quần xắn lên đến tận đầu gối, mặt méo xệch : “ hôm nay tau fải đi bộ từ chỗ bưu điện lên tận đây, mưa to lắm mi ợ !K cựa được xe máy !” Của đáng tội ai bảo nhà nó ở đấy, chỗ mình mưa chỉ vài hạt thôi,hoá ra mình cũng may mắn chán …
Tự dưng lại nhớ những ngày ấy, mấy cái ngày đang còn nhìn cuộc đời bằng hai con mắt ngây thơ, hồn nhiên ,vô tư lắm :”>
Hôm qua nc vs m, chả hiểu sao t muốn gặp m, t muốn m ở ngay trước mặt t, m ạ, như hồi trước, m toàn để t bắt nạt, toàn để t vạch bút vào tay mỗi lần viết bài, rồi cứ thế, từ dưới lên, m luôn mồm bảo t hâm…
Đôi lúc thấy xa lạ vs thực tại quá, vì thấy quá khứ đẹp vô cùng
nhưng rồi cũng cố mà quen
Mưa về…
Mùa rả rích…
Có cần không em…!?
Xem Thêm :


LinkBack URL
About LinkBacks














