MỘNG HUYỄN VƯƠNG NGUYÊN TÁC: THƯƠNG THIÊN BẠCH HẠC DỊCH THUẬT: KIẾM GIỚI ( WWW.KIEMGIOI.COM) QUYỂN 3 : NGŨ HÀNH CHI KIẾP CHƯƠNG 86 : QUYẾT Ý NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG
Tiêu Văn Bỉnh kinh dị hướng theo dáng Phượng Bạch Y rời đi liếc mắt một cái, nói: “ Không thể tưởng được, nàng lại có hứng thú đối với Càn Khôn Quyển. Ai…bảo bối tốt ai cũng muốn có a, nhưng nàng không phải là Thiên Nhất đệ tử, sợ là không có tư cách tham dự.”
Tiêu Văn Bỉnh cũng không có nói sai, Phượng Bạch Y cũng giống như hắn, tuy rằng đều là trưởng lão vinh dự, nhưng kỳ thật cũng không phải xuất thân từ Thiên Nhất Đạo Môn.
Cho nên, dù có hâm mộ Càn Khôn Quyển tới đâu, cũng không thể tham dự tranh đoạt.
“ Xích…” Trương Nhã Kì bật cười nói: “ Văn Bỉnh, anh cho rằng ai cũng giống như anh, xem bảo bối như tính mạng a.”
Tiêu Văn Bỉnh ngẩn ra, hỏi: “ Chẳng lẽ nàng không phải vì Càn Khôn Quyển mà đến?”
“ Phương trưởng lão cũng không phải muốn Càn Khôn Quyển, nàng…” Trương Nhã Kì nói tới đây, đột nhiên ngừng lại, gương mặt hơi đỏ lên một chút.
“ Nàng muốn làm gì?” Tiêu Văn Bỉnh truy hỏi.
“ Nàng khuyên em đi thử xem.” Chần chờ một lát, Trương Nhã Kì rốt cuộc nói ra lời thật lòng.
“ Thử xem? Di…Nhã Kì, em quyết định sao?” Trên mặt Tiêu Văn Bỉnh tràn ngập vẻ mong chờ.
“ Ân, em nghĩ đi thử thử.” Nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt Trương Nhã Kì hiện lên một tia kỳ vọng mơ hồ.
“ Tốt.” Tiêu Văn Bỉnh nhìn thấy, trong lòng vui vẻ, hắn giả vờ cả giận nói: “ Ta khuyên em suốt hai ngày, nhưng em vẫn cứ quyết tâm, không muốn tiến đến tham gia, nhưng Phượng Bạch Y vừa nói, em liền động tâm.”
Trương Nhã Kì uyển chuyển cười, nói: “ Như vậy em không đi, được chứ?”
Tiêu Văn Bỉnh lập tức chuyển đổi bộ mặt tươi cười, nói: “ Ai nha, Nhã Kì tốt, coi như ta nói sai lầm rồi có được không, đương nhiên phải đi thử xem, tục ngữ nói, nước phù sa không lưu cho người ngoài, một bảo bối tốt như vậy, làm sao có thể để cho rơi vào tay người khác?”
“ Văn Bỉnh, anh thay đổi.” Trương Nhã Kì sâu kín thở dài, nhẹ giọng nói.
“ Ta thay đổi?” Tiêu Văn Bỉnh kỳ quái sờ sờ khuôn mặt, nói: “ Không có a, ngoại trừ thêm anh tuấn hơn, không có gì thay đổi a.”
Trương Nhã Kì thoáng lắc đầu, nói: “ Văn Bỉnh, trước kia, anh chưa bao giờ đem vật ngoài thân để ở trong lòng. Lại là, từ sau khi anh bước vào tu chân giới, thì đối với những pháp bảo như vậy để bụng rất nhiều.”
Tiêu Văn Bỉnh cười khổ một tiếng, trước kia hắn vốn không xem vật ngoài thân vào đâu, đó là bởi vì trong người hắn mang dị năng, trên cơ bản có thể tùy thời làm ra, đối với những vật như vậy, làm sao lại thèm để vào trong lòng.
Mà Càn Khôn Quyển thì khác, đây là bảo bối đến từ tiên giới, cùng bảo mệnh kim phù và Thiên Hư giới chỉ giống nhau, có tiên linh lực mà hắn không thể lý giải phân tích. Những bảo bối này với năng lực trước mắt của hắn, lại không thể trống rỗng chế tạo, mà uy lực của chúng lại vô cùng to lớn, nhưng cũng là có một không hai.Cho nên, một khi hắn gặp được vật như vậy, đương nhiên là háo hức muốn có.
Chỉ là, câu nói này, làm sao hướng nàng giải thích? Cũng phải nói rõ cho nàng nghe…
Tiêu Văn Bỉnh tròng mắt vừa chuyển, nói: “ Nhã Kì, ta cũng có nỗi khổ.” Hắn vươn ngón tay, bên trên một con sâu lông nằm úp sấp.
“ Điệp tiên?” Trương Nhã Kì ngẩn ra, nàng không nghĩ ra điệp tiên với nỗi khổ của Tiêu Văn Bỉnh có gì liên quan.
“ Nàng xem, điệp tiên sẽ mau hóa anh thành hình, nhưng tu vi của ta quá thấp, nếu thiên kiếp hạ xuống, phỏng chừng ngay cả xương cốt của ta cũng hóa thành bột phấn bị đánh tới tan thành mây khói. Cho nên ta nghĩ muốn cầu được vài món bảo bối tốt, ít nhất có thể bảo vệ được tính mạng a.”
“ A…” Trương Nhã Kì yên lặng nhìn hắn một cái, rốt cuộc nói: “ Văn Bỉnh, anh yên tâm, ngày mai đại hội thu bảo, em nhất định đem Càn Khôn Quyển mang tới cho anh.”
Trong lòng Tiêu Văn Bỉnh run lên, nhìn gương mặt dịu hiền của nàng, chẳng biết tại sao, trong lòng hắn sinh ra một tia hối hận.
Hắn trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc ngẩng đầu, nghiêm mặt nói: “ Càn Khôn Quyển làm sao dễ dàng lấy được như vậy, Nhã Kì, mọi sự không thể cưỡng cầu, nếu em có gì nguy hiểm, ta mới thật đúng là hối hận không ngừng a.”
Trương Nhã Kì mỉm cười, cũng không nói chuyện. Nhưng mà càng như vậy, trong lòng Tiêu Văn Bỉnh lại càng lo lắng, trong lòng hắn hối hận, cổ tay vừa lật, bảo mệnh kim phù xuất hiện trong tay, nói: “ Nhã Kì em xem, ta còn có bảo mệnh kim phù phòng thân, cho dù là có cả hai thiên kiếp cùng tới, ta cũng không sợ. Ngày mai, em cũng không phải miễn cưỡng.”
Ngay tại vừa rồi, hắn còn hy vọng Trương Nhã Kì hết sức thử một lần, nhưng khi Trương Nhã Kì biểu hiện ra quyết tâm do tình thế bắt buộc, hắn lại vì thế mà lo lắng không thôi. Loại tâm tình lo được lo mất này, làm cho hắn cực kỳ khó chịu.
“ Ân, được mà.” Trương Nhã Kì nhẹ giọng đáp ứng.
Tiêu Văn Bỉnh nghi ngờ nhìn nàng, rốt cuộc thở dài một tiếng, với tính tình quật cường của nàng, nếu hạ quyết tâm, còn muốn làm cho nàng chuyển ý, đây chính là còn khó hơn so với việc đi lên trời.
“ Nha, cầm.” Tiêu Văn Bỉnh đột nhiên đem bảo mệnh kim phù nhét vào trong tay nàng.
“ Văn Bỉnh, anh đây là…”
“ Ta biết, em không đạt được mục đích thề không bỏ qua, nếu ta khuyên em không được, như vậy em mang theo bảo mệnh kim phù, đây là bảo vật do Bạch Hạc tổ sư ban tặng, hai vị lão nhân gia bọn họ nếu quen biết, cùng bay đi tiên giới, lại trước sau ban thưởng xuống bảo vật, nói vậy tất nhiên không thể cho ai biết…Không, không có ai biết về quan hệ tốt của họ a.”
Tiêu Văn Bỉnh cười hắc hắc, ở trong lòng yên lặng cầu nguyện một chút, hai vị tổ sư gia đại nhân đại lượng, tự nhiên là sẽ không để ý tới chút câu nói sai lầm ấy a.
Theo sau lại nói: “ Em cầm bảo mệnh kim phù đi lấy Càn Khôn Quyển, nắm chắc sẽ lớn hơn một chút. Cho dù là thật sự không được, có bảo mệnh kim phù hộ thể, ít nhất cũng không lo về tính mạng.”
Trương Nhã Kì tiếp nhận bảo mệnh kim phù, đột nhiên ý vị thâm sâu mỉm cười, Tiêu Văn Bỉnh xem trong mắt, không biết vì sao, nhưng trong lòng lại có chút không yên.
&&&&
Ngày kế lúc giữa trưa, phía trên quảng trường, lại lần nữa tụ tập hơn một ngàn môn nhân.
Đông đảo khách nhân đến xem lễ, không một ai bỏ sót xuất hiện tại bên cạnh quảng trường. Càn Khôn Quyển, chỉ nghe tên của kiện bảo vật này đã đủ để hấp dẫn lực chú ý của bất luận kẻ nào.
“ Buổi trưa đã đến, phàm là đệ tử bổn môn, đều có thể ra tay thử một lần, thẳng đến khi chí bảo nhận chủ.” Thiên Nhất tông chủ cất cao giọng nói.
Tuy nói chí bảo thông linh, có thể tự động nhận chủ, nhưng ai cũng hy vọng sớm thử một chút, nếu rõ ràng có tư cách này, lại bị người nhanh chân đạt được trước, vậy hối tiếc không kịp.
Bất quá, người đầu tiên ra tay lấy vòng, lại chính là môn trưởng, Thiên Nhất tông chủ.
Thân phận địa vị cùng với năm tháng tu hành của hắn, bên trong đạo môn, đều là số một, tư cách của người đầu tiên tự nhiên là thuộc về hắn.
Thiên Nhất tông chủ đứng ở giữa sân trước khay bạc, trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc thở dài một tiếng, vòng qua bàn, đi về ghế của mình. Làm cho mọi người giật mình chính là, thế nhưng hắn lại buông tha cho cơ hội ngàn năm một thuở này.