+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
Trang 10/10 đầuđầu 12345678910
kết quả từ 91 tới 96 trên 96
  1. #91
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gởi
    48
    Thanks
    1
    Thanked 1 Time in 1 Post
    MỘNG HUYỄN VƯƠNG

    NGUYÊN TÁC: THƯƠNG THIÊN BẠCH HẠC

    DỊCH THUẬT: KIẾM GIỚI ( WWW.KIEMGIOI.COM)

    QUYỂN 4 : THẦN KHÍ CHI QUYỂN

    CHƯƠNG 95 : NHẬT XUẤT

    NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG


    “ Xem…thật xinh đẹp.” Trương Nhã Kì tán thưởng tự đáy lòng.

    Chân trời dần dần sáng lên, giống như có ai ở trên bầu trời màu xanh nhạt thoa lên một tầng màu phấn hồng, ở phía dưới màu phấn hồng còn cất giấu vô số đạo kim quang.

    Một vòng thái dương lửa đỏ ở trong sương mù màu tím rốt cuộc dâng lên, hướng chung quanh phun trào ra quang diễm chói mắt.

    Cảnh sắc mặt trời mọc luôn xinh đẹp nhất, nhưng không phải ai cũng đi thưởng thức đoạn thần cảnh xinh đẹp này.

    “ Đúng vậy, thật sự là xinh đẹp a.” Tiêu Văn Bỉnh ngáp liên tục mấy cái nói.

    Hắn hiện tại xác xác thật thật là không còn có tinh thần ngắm cảnh tự nhiên xinh đẹp này.

    Nếu, ở bên cạnh hắn không phải là Trương Nhã Kì, có lẽ hắn đã sớm yếu đuối, lăn ra vù vù ngáy to.

    Tuy rằng hắn đã bước chân vào cảnh giới kết đan, có ngủ hay không cũng không phải vấn đề rất lớn, nhưng hơn hai mươi năm qua đã thành thói quen, không phải dễ dàng thay đổi như vậy.

    Ở tình trạng không cố ý theo đuổi, hắn trước sau như một lính bảo an địa phương vẫn duy trì thời gian giấc ngủ ít nhất là ba tới năm giờ.

    Đương nhiên, nguyên nhân tinh thần mỏi mệt của hắn cũng không phải là giấc ngủ không đủ, mà là bởi vì tối hôm qua hắn đã tiêu hao quá nhiều tinh lực mà rơi vào tình trạng kiệt sức.

    Không ngờ, sáng sớm hôm nay, Trương Nhã Kì đột nhiên kéo hắn khỏi chăn mền ấm áp, hứng thú bừng bừng đi lên đỉnh núi, thưởng thức mặt trời mọc.

    Tuy rằng Tiêu Văn Bỉnh trong lòng không muốn, nhưng do Trương Nhã Kì chủ động gọi mời, lại là lần đầu tiên hò hẹn, chỉ cần là một nam nhân bình thường, phỏng chừng rất khó cự tuyệt.

    Cho nên hắn đành phải kiên cường tinh thần, nỗ lực phụng bồi, kể từ đó, vẻ mặt hắn đương nhiên không tránh được có chút hoảng hốt.

    Bất mãn nhìn Tiêu Văn Bỉnh, Trương Nhã Kì thở dài: “ Văn Bỉnh, anh đã quên hôm nay là ngày gì a.”

    Tiêu Văn Bỉnh ngẩn ra, trong lòng tựa hồ thanh tỉnh một ít, suy nghĩ một trận, đột nhiên “ A” một tiếng, nói: “ Thực xin lỗi, Nhã Kì, là ta đã quên.”

    Năm năm trước kia, hắn vừa mới tiến vào công ty vận chuyển nhanh Vận Lai, bạn tốt Trình Quán Cần vì theo đuổi Lí Nhã Huệ, lôi kéo hắn mời Trương Nhã Kì cùng Lí Nhã Huệ hai vị nữ tử xinh đẹp cùng đi xem mặt trời mọc.

    Tới nơi, Trình Quán Cần cùng với Lí Nhã Huệ liền phủi tay coi hai người như rác, một mình hưởng thụ thế giới của hai người.

    Ngày hôm đó, là lần đầu tiên Tiêu Văn Bỉnh và Trương Nhã Kì một mình gặp nhau, cũng là trên đỉnh một ngọn núi cao, cũng là ngắm nhìn mặt trời đỏ mọc lên ánh sáng ngọc.

    Xa nhớ ngày đó, tựa hồ cũng chỉ là thời gian chớp mắt mà thôi.

    “ Năm năm…” Trương Nhã Kì nhẹ lẩm bẩm.

    “ Đúng vậy, năm năm…” Tiêu Văn Bỉnh cũng nhẹ giọng lặp lại.

    Năm năm, tới rồi hôm nay, vừa lúc là đã năm năm.

    Trương Nhã Kì trợn mắt nhìn hắn, trong mắt chợt lộ ra vẻ mỉm cười, nàng nhìn xung quanh một chút, nơi đây sáng sớm im ắng.

    Nàng khẽ cắn hàm răng, hiển nhiên đang trải qua một loạt đấu tranh tư tưởng trong đầu, rốt cuộc đỏ mặt, dựa sát vào người Tiêu Văn Bỉnh, nhẹ giọng nói: “ Văn Bỉnh, em hiện tại thật hạnh phúc.”

    Duỗi tay ra ôm lấy vòng eo thon nhỏ, trong lòng Tiêu Văn Bỉnh âm thầm kêu khổ, lúc này trong cơ thể hắn quả thật còn chưa kịp điều chỉnh lại, vẫn ý nghĩ mờ mịt như trước.

    Sở dĩ như thế, hoàn toàn là bởi vì đêm qua trước lúc đi ngủ, liên tiếp chế tạo ra hai mươi liệt hỏa phù, cơ hồ đem một giọt linh lực cuối cùng trên người hắn hút đi sạch sẽ.

    Trải qua chuyến đi Châu Âu, làm cho hắn khắc sâu thể nghiệm ra một chân lý, có chuẩn bị mới không lo hậu hoạn.

    Nếu lúc ấy trong bọc hành lý của hắn một ngàn linh phù, hoặc là một vạn liệt hỏa phù, như vậy, một lão con dơi làm sao lọt vào mắt hắn?

    Chính là bởi vì chuẩn bị không đủ đầy đủ, cho nên mới phát sinh ngoài ý muốn, may mắn, ở trên người của hắn có một đạo bảo mệnh kim phù, nếu không hậu quả, đã có thể thật là không thể tưởng tượng nổi.

    Sau lần này, Tiêu Văn Bỉnh đã quyết định, vô luận như thế nào, hàng ngày cần phải tích góp nhiều hơn từng tí một mới được, cho nên hắn mới tranh thủ từng thời gian nhàn rỗi làm chuẩn bị.

    Hậu quả do trực tiếp cố gắng như thế, chính là tinh thần nghiêm trọng không phấn chấn, nhìn qua thực vô tình.

    “ Văn Bỉnh, em biết hiện tại anh thực cố gắng.” Trương Nhã Kì vùi đầu vào trong lòng Tiêu Văn Bỉnh, đột nhiên nhỏ giọng nói.

    Tiêu Văn Bỉnh nghe vậy ngẩn ra, ta hiện tại thực cố gắng sao, lại là, tại sao chính mình lại không biết a? Nhìn nàng, Tiêu Văn Bỉnh chần chờ hỏi: “ Nhã Kì, em có biết cái gì?”

    “ Em biết, anh nghĩ muốn cố gắng nhanh tiến vào Kim Đan chi cảnh, đúng không?” Trương Nhã Kì ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nhìn Tiêu Văn Bỉnh.

    Tiêu Văn Bỉnh mỉm cười, theo khẩu khí của nàng gật đầu, ân, nguyên nhân mình cố gắng thì đã biết, là vì sớm ngày tiến vào Kim Đan kì…

    Nhưng, một vấn đề giải quyết lại ra đi một vấn đề khác, ở trong tim của hắn dâng lên một dấu chấm hỏi thật lớn thật kỳ lạ, vì sao mình phải cố gắng tiến vào Kim Đan kì?

    “ Từ ngày quen biết với anh, em đã biết anh không phải là người dễ dàng chịu thua người khác, cùng một thế hệ với anh, anh sẽ không cam tâm ở dưới bất luận kẻ nào.” Trương Nhã Kì giống như đang tự nhủ: “ Em và Phượng tỷ tỷ đều nhỏ hơn anh, nhưng chúng ta đều tiến vào Kim Đan kì trước, hơn nữa, em còn nghe nói, anh đánh cuộc với Phượng tỷ tỷ, cho nên…”

    Thanh âm Trương Nhã Kì trầm thấp xuống, nhưng Tiêu Văn Bỉnh đã sớm hiểu được ý tứ của nàng.

    Tiêu Văn Bỉnh cười khổ một tiếng, cũng không biết nên làm sao giải thích.

    Tuy rằng cảnh giới trước mắt của hắn so ra kém hai cô gái, nhưng hắn thân có dị bẩm, khác thường có thể dùng bổn mạng kim phù trợ giúp, thật sự muốn siêu việt hai cô gái, có lẽ chỉ là trong mấy chục năm thôi.

    Về phần đánh cuộc, liền là hiểu lầm thật lớn. Lúc mới gặp Phượng Bạch Y, bị sắc đẹp thiên tư của nàng mê hoặc, cho nên hứng lên tâm trạng đeo đuổi, nhưng tới hôm nay, trong tâm hồn hắn không còn dám có ý nghĩ xằng bậy.

    “ Văn Bỉnh, thiên phú của anh, nhìn chung cổ kim, thật sự là đệ nhất thiên hạ. Tuy rằng hiện tại không bằng chúng ta, nhưng em tin tưởng vững chắc, qua không được bao lâu, anh sẽ gắng sức đuổi theo được. Cho nên…” Trong thanh âm Trương Nhã Kì có một chút thương tiếc: “ Anh không cần liều mạng như vậy.”

    Tiêu Văn Bỉnh há miệng, nguyên lai là vậy a, trong tim của hắn kích động một trận, không thể tưởng được vị nữ tử yêu kiều này lại quan tâm đối với mình đạt tới tình trạng như thế.

    “ Ân, ta đáp ứng em, Nhã Kì, từ ngày mai trở đi, hết thảy sẽ khôi phục như bình thường là được.” Tiêu Văn Bỉnh hứa hẹn.

    Dù sao trong Thiên Hư giới chỉ đã có không ít linh phù, cho dù là có gặp được một ít đại địch, phỏng chừng tự bảo vệ mình chạy trốn vẫn có thể làm được, một khi đã như vậy, cũng không cần tiếp tục đẩy nhanh tốc độ.





  2. #92
    Baby Kiếm's Avatar
    Baby Kiếm is offline Level 3
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gởi
    48
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    MỘNG HUYỄN VƯƠNG

    NGUYÊN TÁC: THƯƠNG THIÊN BẠCH HẠC

    DỊCH THUẬT: KIẾM GIỚI ( WWW.KIEMGIOI.COM)

    QUYỂN 4 : THẦN KHÍ CHI QUYỂN

    CHƯƠNG 96: BÁ VƯƠNG NGẠNH THƯỢNG CUNG?

    NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG


    Tiêu Văn Bỉnh ôm thân thể mềm mại trong lòng, nội tâm cảm thấy một tia ngọt ý nhè nhẹ. Bụng dưới đột nhiên hứng khởi lên một cỗ lửa nóng.

    Trương Nhã Kì đang nằm trong lồng ngực của hắn, tự nhiên có thể rõ ràng cảm thấy biến hóa dưới thân, sắc mặt của nàng đỏ bừng tới tận mang tai, cả người giống như nhũn ra tê liệt xuống dưới, không còn một tia khí lực.

    Tiêu Văn Bỉnh hít sâu một hơi, trong lòng tà niệm động mạnh, bên trong hai mắt lóe ra một loại ngọn lửa tên là dục vọng.

    Lên? Không lên?

    Trong lòng Tiêu Văn Bỉnh chuyển mạnh, quản làm gì, hiện tại lên xe rồi mua vé bổ sung sau còn không được ư? Hắn lại hít sâu một hơi lần nữa, cổ động dũng khí, đang muốn thi triển bàn tay leo núi, dục vọng ý đồ bá vương cứng rắn kéo cung.

    Đột nhiên, giữa không trung xẹt qua một đạo hàn mang huyến lệ.

    Động tác Tiêu Văn Bỉnh nhất thời cứng đờ, loại hào quang này sao lại quen thuộc như vậy a?

    Tiêu Văn Bỉnh phản ứng cực nhanh, lập tức thu tay lại bất động. Mà Trương Nhã Kì trong lòng hắn tựa hồ phản ứng so với hắn còn muốn nhanh hơn, như con thỏ nhỏ bị sợ hãi, nhảy dựng lên, thân hình chớp động, đã vọt vào rừng rậm dưới chân núi bên dưới.

    Động tác của nàng nhanh chóng vô cùng, sạch sẽ lưu loát, Tiêu Văn Bỉnh vừa định ngăn lại, trong mắt cũng đã không còn nhìn thấy bóng hình xinh đẹp kia đâu nữa.

    Tiêu Văn Bỉnh đưa dài cánh tay, muốn nói giữ lại, nhưng lại không biết phải nói những gì, hắn lưu luyến nhìn phương hướng Trương Nhã Kì chạy đi, ảm đạm thở dài.

    Tựa hồ sau một lúc lâu, thanh âm tuyệt vời động lòng người vang lên phía sau hắn: “ Kì muội đi đâu vậy?”

    Tiêu Văn Bỉnh vẻ mặt đau khổ quay đầu, thở dài: “ Nàng có chút việc phải làm, cho nên…”

    Phượng Bạch Y vẫn không truy hỏi, chỉ nhìn Tiêu Văn Bỉnh, đôi mày thanh tú nhăn lại, hỏi: “ Ngươi làm sao vậy? Thân thể không thoải mái?”

    Lúc này Tiêu Văn Bỉnh đang ngồi chồm hổm, hai chân kẹp chặt, vẻ mặt lại cực độ cổ quái, nghe được câu hỏi của Phượng Bạch Y, miệng của hắn hơi run rẩy một chút, rốt cuộc nhẹ giọng nói: “ Khí huyết ứ đọng, có điểm không đúng.”

    “ Có cần giúp không?” Phượng Bạch Y khó gặp đã phát ra một lần thiện tâm, hỏi.

    Vẻ mặt Tiêu Văn Bỉnh ngẩn ra, hắn đánh giá Phượng Bạch Y từ trên xuống dưới đúng là tuyệt sắc khuynh quốc, so với Trương Nhã Kì diễm lệ xinh đẹp hơn rất nhiều.

    Bộ vị vốn đã có chút yếu đuối muốn xuôi xuống lại lần nữa không thể khống chế trướng lớn lên.

    Lên? Không lên?

    Tay hắn đưa về phía trước, lơ lửng giữa không trung, chẳng biết tại sao, trong đầu hắn đột nhiên chớp động hàn quang sâm nghiêm, tiếng sấm từng trận.

    Nhớ lại lúc quyết đấu với lão quỷ hút máu, đang giằng co với thánh kỵ sĩ, biểu hiện thực lực của nàng làm cho người ta phải sợ hãi.

    Tiêu Văn Bỉnh nuốt nước bọt, cố gắng đè nén xúc động của chính mình.

    Cho dù là bá vương cứng rắn lên cung, cũng phải cần xem đối tượng a…

    Tiêu Văn Bỉnh suy sụp cúi đầu, hữu khí vô lực nói: “ Bỏ đi, hay là chính mình giải quyết a…”

    “ Tiểu sư đệ…” Thanh âm vang dội từ dưới chân núi truyền đến.

    Phượng Bạch Y mắt nhìn thấy Chương Kiệt đang tiếp cận rất nhanh, bỗng nhiên hàn quang chợt lóe, ngay cả chào hỏi cũng không có một tiếng, đã xa xa độn mất không thấy.

    Tiêu Văn Bỉnh u oán nhìn phương hướng nàng rời đi, trong miệng thì thào lời nhỏ nhẹ: “ Sao ngươi không tới muộn một giờ a.”

    Bất quá nói ra cũng kỳ quái, Trương Nhã Kì nhìn thấy người ngoài, chạy trốn là bình thường, nhưng Phượng Bạch Y, vì sao nàng phải bỏ chạy?

    “ Tiểu sư đệ, ngươi ở đây làm chi?” Chỉ một lát công phu, Chương Kiệt đã lên tới, hắn nhìn thấy Tiêu Văn Bỉnh đứng ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích, không khỏi kỳ lạ, lập tức hỏi ngay.

    Tiêu Văn Bỉnh ảm đạm thở dài, nói: “ Tiểu đệ đang khổ luyện thần công.”

    Chương Kiệt kinh ngạc đánh giá tư thế cổ quái của hắn một chút, hỏi: “ Đây là công pháp gì?”

    “ Sư huynh có điều không biết, đây là tuyệt học chính thống của đạo gia, tên là Kình Thiên Nhất Trụ.” Tiêu Văn Bỉnh nghiêm mặt nói.

    “ Kình Thiên Nhất Trụ?” Chương Kiệt suy nghĩ hồi lâu, hồ nghi nói: “ Tiểu huynh chưa bao giờ nghe qua, sư đệ học được từ đâu?”

    Tiêu Văn Bỉnh liếc mắt nhìn hắn một cái, kiên nhẫn giải thích: “ Đây là do chưởng môn nhân khai sơn của Võ Đương, Trương Tam Phong tổ sư truyền thụ lại công pháp cho vị đồ tôn Trương Vô Kỵ thân trúng hàn độc của hắn, mỗi ngày sáng sớm, đều phải tu luyện Kình Thiên Nhất Trụ này.”

    “ Nga?” Chương Kiệt lắc đầu, tỏ vẻ không biết hai người này.

    Tiêu Văn Bỉnh khoát tay chặn lại, chuyện này, quả thật không thể hướng người giải thích, lập tức chuyển hướng đề tài, hỏi: “ Nhị sư huynh, ngươi tới đây làm chi?”

    Chương Kiệt vỗ đầu, mới nhớ tới mình qua đây là có chuyện gì, vì thế nói: “ A, thiếu chút nữa đã quên, sư đệ, ngươi luyện công, ba giờ có đủ hay không.”

    “ Ba giờ?” Tiêu Văn Bỉnh khóe miệng hơi run rẩy, ngươi cho ta là cái gì a? Có bản lĩnh, ngươi thử cứng rắn ba giờ cho ta kiến thức thử xem. Hắn hung hăng nói: “ Vậy là đủ rồi, ngươi muốn làm gì?”

    “ Qua ba giờ, chính là lúc Thiên Nhất Đạo Môn mở ra mật giản nhận chủ, sư phụ dặn ngươi mau đi xuống, chuẩn bị tham gia.”

    “ Mật giản? Nhanh như vậy mà bắt đầu sao?”

    “ Đúng vậy, bởi vì thu bảo đại hội tiến hành dị thường thuận lợi, cho nên nghi thức mật giản nhận chủ cũng tiến hành trước thời gian.” Chương Kiệt giải thích.

    “ Mật giản sao?” Tiêu Văn Bỉnh trong miệng nói thầm một tiếng, đột nhiên đứng lên, nói: “ Một khi đã như vậy, nhị sư huynh, chúng ta đi thôi.”

    Chương Kiệt ngẩn ra, hỏi: “ Nhanh như vậy?”

    “ Vô nghĩa, thấy được sư huynh ngài, còn muốn cứng rắn cũng cứng rắn không nổi, nếu đã mềm nhũn, đương nhiên chỉ đành kết thúc công việc?” Tiêu Văn Bỉnh tức giận nói.

    “ Mềm nhũn?”

    Lúc này đây Tiêu Văn Bỉnh đối với nghi vấn của hắn đúng là mắt điếc tai ngơ, trực tiếp hỏi: “ Nhị sư huynh, lúc ngươi đi lên, có từng nhìn thấy Nhã Kì?”

    Chương Kiệt gật đầu, nói: “ Trương trưởng lão quả nhiên không hổ là thủ tịch trưởng lão của Thiên Nhất Đạo Môn a, nàng mới tu đạo có một năm thôi, tốc độ như thế, tiểu huynh theo không kịp.”

    “ Bỏ chạy thật đúng là mau a.” Tiêu Văn Bỉnh ngoài miệng thì thào một câu.

    Trong tim hắn đột nhiên vừa động, nhớ tới tu vi của Trương Nhã Kì đã là Kim Đan hậu kì, còn mình chỉ là một kết đan trung kì, muốn bá vương cứng rắn lên cung, kia quả thực chính là hành vi lấy trứng chọi đá.

    “ A…chẳng lẽ vừa rồi Trương trưởng lão ở đây sao?” Chương Kiệt đột nhiên nghĩ thông suốt điều gì, giật mình hỏi.

    “ Không sai, vừa rồi tiểu đệ cùng nàng đàm luận chính sự.”

    “ Chuyện gì?” Chương Kiệt tò mò hỏi.

    “ Về vấn đề làm sao sinh đứa nhỏ.” Tiêu Văn Bỉnh dõng dạc nói.

    “ Cái gì?” Chương Kiệt lảo đảo, thiếu chút nữa té ngã. Hắn chỉ vào Tiêu Văn Bỉnh, đột nhiên nói: “ Sư đệ, ngươi kết đan còn không đủ ba năm a.”

    “ Đúng vậy, có gì không đúng sao?”

    Chương Kiệt mờ mịt lắc đầu, quyết định chủ ý, chỉ cần về sơn môn, ổn thỏa bẩm báo Nhàn Vân lão đạo thật sớm mới được.





  3. #93
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gởi
    48
    Thanks
    1
    Thanked 1 Time in 1 Post
    MỘNG HUYỄN VƯƠNG

    NGUYÊN TÁC: THƯƠNG THIÊN BẠCH HẠC

    DỊCH THUẬT: KIẾM GIỚI ( WWW.KIEMGIOI.COM)

    QUYỂN 4 : THẦN KHÍ CHI QUYỂN

    CHƯƠNG 97 : THU BẢO ĐẠI HỘI

    NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG



    Trong sơn môn, tụ tập không ít đệ tử. Trong đó, phần lớn là các phần tử tinh anh của các môn các phái.

    Khi Tiêu Văn Bỉnh chạy tới, đã có hơn mấy trăm người.

    Hắn quay đầu nhìn chung quanh, những người này phần lớn từng gặp qua một lần, lúc ở phía trên tòa lâu, báo danh nhập phòng đọc là lúc những người này trên cơ bản đều có mặt ở đó.

    Nhưng so sánh với khi đó, cảnh giới của mình không thăng lên, nhưng đoạt được sự đãi ngộ đúng là biến hóa long trời lở đất.

    Hắn một đường đi tới, những người xung quanh hướng hắn ân cần hỏi han, nhiều đếm không xuể, nghĩ tới ngày xưa mọi người lạnh lùng đối với hắn, trong lòng thật sự là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

    Vô luận trong lòng hắn cân nhắc như thế nào, nhưng nụ cười trên mặt lại không giảm mảy may. Chỉ cần có người chào hỏi hắn, vô luận cảnh giới cao thấp, vô luận đường xa đường gần, vô luận quen biết hay không, hắn đều nhất nhất mỉm cười hoàn lễ.

    Đường đi chỉ hơn mười bước, hắn thế nhưng đi mất hồi lâu, trong lòng thầm than, hai từ danh khí, thật sự là một điều diệu kỳ a.

    Ngẫm lại lúc mình còn vô danh, cùng với lúc này mang danh là trưởng lão danh dự của Thiên Nhất Đạo Môn được đãi ngộ, dĩ nhiên là một trời một đất, hai cực đoan khác nhau a…

    Bên trong quảng trường, nhân số tuy rằng không ít, nhưng thật hiển nhiên, mấy vị chính chủ còn chưa có đi vào.

    Tiêu Văn Bỉnh tìm tòi mọi nơi, chẳng nhưng tìm không thấy một vị trưởng lão Độ Kiếp kì nào của Thiên Nhất Đạo Môn, thậm chí ngay cả sư phụ Nhàn Vân lão đạo cũng không gặp bóng dáng. Có thể thấy được, nhóm trưởng giả này cũng còn chưa ra trình diện.

    Mà giờ khắc này, làm người chú ý, không thể nghi ngờ chính là trung tâm nơi sân.

    Ở nơi đó, hai nữ tử cực kỳ diễm lệ sóng vai mà đứng, quảng trường to như vậy, nhưng lại không có ai dám tới gần bên người các nàng.

    Tiêu Văn Bỉnh mỉm cười, đi nhanh tiến lên, cất cao giọng nói: “ Phương đạo hữu, Nhã Kì.”

    Phượng Bạch Y nhìn hắn gật đầu thi lễ, đây cũng đã là vài phần kính trọng đối với hắn. Về phần Trương Nhã Kì, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, nhất thời đỏ bừng cả mặt. Tiêu Văn Bỉnh nhìn xem thú vị, tiến lên nhẹ giọng nói bên tai của nàng: “ Lần sau chớ đi nhanh như vậy.”

    Trương Nhã Kì càng đỏ mặt hơn, nghiêng đầu đi, không nhìn tới hắn, cũng không biết có đáp ứng hay không.

    “ Bái kiến tông chủ…” Vô số thanh âm đột nhiên vang lên.

    Tiêu Văn Bỉnh thu liễm tâm thần, chứng kiến đám người Thiên Nhất tông chủ chậm rãi đi đến. Đột nhiên cảm thấy một đạo ánh mắt cháy rực đang nhìn chằm chằm vào mình, Tiêu Văn Bỉnh ngẩng đầu xem, trong lòng rùng mình, không phải người khác, chính là ân sư thụ nghiệp của mình, Nhàn Vân lão đạo.

    Tia mắt kia hắn cũng không xa lạ, một khi mình phạm vào sai lầm gì lớn, lão đạo sĩ đều dùng ánh mắt này để diễn tả sự bất mãn đối với mình.

    Khó được chính là vài ngày gần đây mình lại tái phát ra sai lầm gì sao?

    Tiêu Văn Bỉnh ngưng mắt suy nghĩ, xem xét lại bản thân, gần đây hết thảy bình an, tựa hồ vẫn không có làm ra việc gì đại nghịch bất đạo.

    Lại cẩn thận hồi tưởng, gần đây vẫn thành thành thật thật, vẫn không có khi dễ ai hay ăn hiếp ai, cậy thế hiếp người.

    Ba lần cẩn thận nghĩ kỹ, ánh mắt Tiêu Văn Bỉnh lại đảo qua trên hai thân thể yểu điệu xinh đẹp, cho dù là sắc đẹp trước mặt, chính mình cũng là như Liễu Hạ Huệ, ngồi ôm người ngọc trong lòng mà vẫn không loạn.

    Tiêu Văn Bỉnh thở dài một hơi, buông tha cho việc trở thành một gã chính nhân quân tử, tính toán trở thành vĩ nhân tuyệt thế.

    Mặc kệ, cho dù mình phạm vào khuyết điểm gì, cũng chỉ là vô tâm, nhất định là ở tình hình không thể kháng cự mà làm ra, hẳn là đáng giá tha thứ.

    Dưới sự chỉ thị của Thiên Nhất tông chủ, đạo môn thủ tịch đại đệ tử Trần Thiện Cát tiến lên một bước, cao giọng nói: “ Các vị đạo hữu, từ ba ngàn năm trước, người đứng đầu Quỷ Cốc Môn Quỷ Cốc Tử chân nhân trước khi phi thăng tiên giới, đem tuyệt kỹ trong môn phong vào mật giản, gửi cho bổn môn. Trước sau có năm trăm bảy mươi mốt vị tiên hiền làm ra việc thiện đồng dạng như vậy. Cho tới nay, bên trong bổn môn, đã sở hữu năm trăm bảy mươi hai cuốn mật giản. Trong mấy ngàn năm, từng vì rất nhiều môn phái tìm được các đời truyền nhân.”

    Thiên Nhất tông chủ và các lão đạo cùng giơ tay chữ thập, hô to: “ Vô lượng thiên tôn.”

    Tiêu Văn Bỉnh âm thầm gật đầu, việc này đúng là một chuyện công đức vô thượng, trách không được vẻ mặt mọi người đều rất nghiêm túc.

    Trần Thiện Cát hướng các vị sư trưởng thi lễ, mặc dù ở mấy ngày trước trong Thu Bảo đại hội, hắn cuối cùng không có lấy được vòng Càn Khôn, nhưng tốt xấu cũng đã trải qua Nam Hỏa Kiếp, công cao nhất trọng, tiến vào nguyên anh. Lúc này đường tương lai xuân phong rộng mở, lời nói cũng toát ra loại tình cảm vui sướng nồng đậm: “ Hiện giờ, bổn môn đã tồn lại năm trăm lẻ tám cuốn mật giản chờ đợi hữu duyên, có thu hoạch được hay không, phải xem tạo hóa của các vị.”

    Hắn lui ra phía sau một bước, duỗi tay ra vung lên, đám sư đệ phía sau không dám chậm trễ, ở quảng trường rộng lớn trải ra một dải lụa trắng thật lớn.

    Tiêu Văn Bỉnh định mắt nhìn lại, dưới dải lụa trắng kia, đồng loạt bày ra ba hàng bàn, mỗi bàn cỡ hơn một thước, phía trên bàn, đều bày ra một quyển mật giản.

    Phía đông có hơn một trăm trương, đặt ở giữa bàn số lượng là nhiều nhất, ít nhất là ba, bốn trăm hơn, mà phía tây chỉ cô linh linh có vẻ đáng thương hơn, Tiêu Văn Bỉnh tính tới tính lui, cũng bất quá chỉ có năm trương mà thôi.

    Nếu lấy một cái bàn bày phóng một đạo mật giản mà tính, như vậy ở phía tây phải có năm đạo mật giản.

    “ Như thế nào phía tây ít như vậy?” Tiêu Văn Bỉnh nhẹ giọng hỏi.

    Trương Nhã Kì nghiêng đầu qua, nói nhỏ: “ Văn Bỉnh, trong đạo môn, tất cả mật giản phân chia ba cấp.”

    “ Ba cấp, nga…Hiểu được, ở phía tây nhất định là cấp bậc cao nhất, uy lực lớn nhất.” Tiêu Văn Bỉnh bừng tỉnh hiểu ra nói.

    “ Không đúng a.” Trương Nhã Kì nhẹ giọng phủ nhận.

    “ Không đúng? Chẳng lẽ không phải hễ số lượng càng ít, uy lực càng lớn sao?” Tiêu Văn Bỉnh chỉ vào mấy trăm trương trên bàn ở giữa nói: “ Không thể những thứ đó mới là uy lực lớn nhất a. Cái gọi là vật ít mà quý, nhiều đạo pháp như vậy, cho dù mỗi một cái uy lực đều rất lớn, cũng sẽ không đáng giá.”

    Hai vị nữ lang xinh đẹp liếc mắt nhìn hắn một cái, Tiêu Văn Bỉnh cố ý đè thấp thanh âm, cũng chỉ có các nàng đang gần trong gang tấc mới có thể nghe được rõ ràng. Nhưng đối với cách bàn luận tà khí này của Tiêu Văn Bỉnh, trong lòng cũng cảm thấy có chút buồn cười.

    “ Văn Bỉnh a, làm sao so sánh giống như anh được.” Trương Nhã Kì nhịn cười, giải thích: “ Mật giản này căn cứ vào những ý nguyện các vị tiền bối trước kia mà phân ra, phía đông hơn trăm cuốn mật giản, toàn bộ công khai, chỉ cần anh nguyện ý, là có thể tùy ý phục chế lại, tự mình tu luyện.”

    “ A, thì đúng là thứ không đáng giá tiền nhất rồi.”

    Khóe miệng Phượng Bạch Y đột nhiên tràn ra một tia cười nhàn nhạt, ngay cả vị tiên tử lạnh lùng này đã ở chung với Tiêu Văn Bỉnh cũng lâu, cũng đã xảy ra một ít thay đổi vi diệu khó có thể phát hiện.





  4. #94
    Baby Kiếm's Avatar
    Baby Kiếm is offline Level 3
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gởi
    48
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    MỘNG HUYỄN VƯƠNG

    NGUYÊN TÁC: THƯƠNG THIÊN BẠCH HẠC

    DỊCH THUẬT: KIẾM GIỚI ( WWW.KIEMGIOI.COM)


    QUYỂN 4 : THẦN KHÍ CHI QUYỂN

    CHƯƠNG 98 : TRUYỀN THUYẾT NGÀN NĂM

    NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG


    “ Văn Bỉnh, rốt cuộc anh có nghe hay không a.” Trương Nhã Kì gắt giọng.

    “ Đúng rồi, đúng rồi, ta nghe đây mà.” Tiêu Văn Bỉnh lập tức nhận sai nói: “ Vậy nguyên nhân bên trong?”

    “ Những tiền bối gửi mật giản, đều là bởi vì tìm không thấy truyền nhân, nên mới để lại mật kĩ trong môn, đặt ở nơi này, chờ đợi hữu duyên. Nhưng một khi có người tập được mật kĩ trong đó, như vậy phải có trách nhiệm tìm kiếm đệ tử cho môn phái này, truyền thừa hương khói.”

    “ Như vậy nếu có hai người ngoài đều đồng thời được truyền thừa thì sao?”

    “ Sẽ không, một khi có người thu hoạch công pháp, thì phong mật giản này sẽ được đem cất lại, thẳng đến khi môn phái kia một lần nữa mất tích không còn dấu vết, mới có thể lấy ra một lần nữa, cho người tu tập.” Trương Nhã Kì kiên nhẫn giải thích.

    “ Ân.” Tiêu Văn Bỉnh không nhịn được gật đầu nói: “ Chỉ cho một người tu luyện sao, ta chỉ biết, mấy thứ này xem như đáng giá, quả nhiên không ngoài dự liệu.”

    Trương Nhã Kì bất đắc dĩ thở dài, nói: “ Về phần mật giản phía tây, lại rất có lai lịch, mỗi một vị tiền bối gửi tới đều là cao nhân đắc đạo phi thăng. Bọn họ có lưu minh huấn, một khi gặp được người hữu duyên, mật giản sẽ nhận chủ.”

    Tiêu Văn Bỉnh vỗ mạnh ba chưởng, hưng phấn mà nói: “ Các ngươi xem, ta đã nói vật lấy hiếm mà quý, năm món này mới là bảo bối chân chính đáng giá đó.” Hắn lập tức nén giận nói: “ Nhưng chỉ có năm, không khỏi quá ít một chút.”

    Lúc này đây, ngay cả Phượng Bạch Y đều quay đầu oán trách trừng mắt nhìn hắn liếc một cái.

    Trong lòng Tiêu Văn Bỉnh nhảy dựng, ánh mắt của hắn nhanh chóng chuyển qua gương mặt Trương Nhã Kì, hít sâu một hơi, rốt cuộc bình tĩnh trở lại.

    “ Văn Bỉnh, làm sao vậy?” Trương Nhã Kì phát giác hắn khác thường, lo lắng hỏi han.

    Tiêu Văn Bỉnh cười hắc hắc, nói: “ Không có gì, ta chỉ có điểm do dự mà thôi.”

    “ Do dự cái gì?”

    “ Ta đang do dự, năm mật giản này rốt cuộc có cần lấy hết về, nếu cầm về hết, sẽ chắc chắn làm cho người ta đố kị.” Tiêu Văn Bỉnh rung đùi đắc ý, bộ dáng làm như do dự.

    “ Anh…” Trương Nhã Kì dở khóc dở cười nhìn hắn một cái, thật sự là không lời nào để nói.

    “ Đúng rồi, lúc lấy mật giản, các ngươi nhớ kĩ, chặt chẽ theo sát sau lưng ta.” Tiêu Văn Bỉnh thấp giọng phân phó.

    “ Vì sao?”

    Hai vị nữ tử đồng thời kinh ngạc nhìn lại.

    “ Nước phù sa không lưu vào ruộng người ngoài, chúng ta phải cướp ngay trước mặt mọi người, trước tiên phải lấy cho được năm cuốn mật giản kia, nhớ lấy nhớ lấy…”

    “ …”

    ****
    “ Nhã Kì, sao em không đi a?” Tiêu Văn Bỉnh u oán nhìn vị tiểu nữ tử xinh đẹp đang cười trước mặt, trong miệng lẩm bẩm: “ Bảo bối a bảo bối, đều phải bị người lấy hết.”

    Ở tu chân giới là nơi dùng thực lực để nói chuyện, cho dù là chọn lựa mật giản, cũng dựa theo cảnh giới cao thấp quyết định trình tự trước sau.

    Cho nên, khác hẳn trong dự đoán của Tiêu Văn Bỉnh, cũng không phải mọi người đồng loạt ào lên, mà là rất có thứ tự, tự giác xếp hàng tiến vào hiện trường.

    Trên thực tế, Nguyên Anh kì cao thủ tiến vào bên trong, chỉ là ít ỏi không có bao nhiêu người. Ở bên trong đích thực chính chủ lực, chính là những kim đan đệ tử chiếm cứ số lượng tuyệt đối.

    Trương Nhã Kì vốn chính là Kim Đan hậu kì, nhưng bước chân của nàng vẫn chặt chẽ đứng ngay tại chỗ, mặc cho Tiêu Văn Bỉnh thúc giục thế nào, nàng vẫn không chịu tiến lên.

    “ Văn Bỉnh, em vừa có được vòng Càn Khôn, đối với ngũ hành thuật bên trong còn chưa hiểu thấu đáo, thật sự là không muốn phân tâm xem thứ khác a.” Trương Nhã Kì mềm nhẹ giải thích.

    Tiêu Văn Bỉnh than thở hồi lâu, nhưng hắn giương mắt nhìn lên, người ở bên trong tuy rằng không ít, nhưng đa số đều chen chúc ở bàn có trăm mật giản kia, cũng có vài người đi lại ở giữa, nhưng duy nhất chỗ bàn phía tây là không có một bóng người.

    “ Yên tâm đi, bảo bối của ngươi không dễ dàng bị người ta cướp đi đâu.”

    Tiêu Văn Bỉnh ngẩn ra, ngoài ý muốn nhìn tới, người nói ra những lời này thế nhưng không phải Trương Nhã Kì, mà là Phượng Bạch Y từ trước tới nay luôn trầm mặc ít lời.

    “ Phượng đạo hữu làm sao biết?”

    “ Quy củ Thiên Nhất Đạo Môn, ngoại trừ động thủ bên ngoài, ở trong mỗi người chỉ có thể thu lấy một quyển mật giản.”

    “ Nếu đồng thời có hai cuốn cùng một người hữu duyên thì sao?”

    “ Vậy chỉ có thể bỏ qua một quyển, trừ phi là quyển thứ nhất tìm được truyền nhân rồi, mới có thể tiếp tục tu tập quyển thứ hai.”

    Tiêu Văn Bỉnh giật mình gật đầu, đây mới là công bình, nếu một người đồng thời chiếm được nhiều mật giản, chỉ lo tu luyện, không vì chúng nó mà tìm kiếm truyền nhân thích hợp, chẳng phải là làm cho tiền bối để lại mật giản phải thất vọng rồi.

    Có quy định này, nếu bọn họ muốn tiếp tục học tập càng nhiều mật giản, nhất định phải vì quyển mật giản thứ nhất tìm kiếm truyền nhân mà không thể bỏ lơ.

    “ Phía tây đâu?” Tiêu Văn Bỉnh đột nhiên nghĩ đến Phương Bạch Y cũng không có nhắc tới năm cuốn mật giản trên bàn phía tây, không khỏi truy vấn nói.

    “ Ba ngàn năm…” Phượng Bạch Y từ từ thở dài, nhẹ giọng nói, ánh mắt của nàng dần dần mê ly, mà ngay cả thanh âm tựa hồ cũng có chút hoảng hốt.

    “ Cái gì?” Tiêu Văn Bỉnh là lần đầu tiên chứng kiến nữ tử lạnh lùng này toát ra biểu tình như vậy, ngoài ý muốn hỏi.

    Ánh mắt Phượng Bạch Y ngóng nhìn một quyển mật giản trong đó, ánh mắt của nàng dần dần kiên định, giống như đã hạ quyết định một quyết tâm đã do dự nhiều năm, thanh âm của nàng khôi phục vẻ lạnh như băng của dĩ vãng, nhưng Tiêu Văn Bỉnh ngoài ý muốn nghe được một câu nói, là câu nói mà làm người ta phải tâm động: “ Ba ngàn năm trước, nơi này là năm cuốn mật giản, thẳng đến hôm nay, vẫn là năm cuốn.”

    “ Ba ngàn năm? Ngươi là nói năm cuốn mật giản này đã bày ở đây ba ngàn năm?” Tiêu Văn Bỉnh cứng lưỡi không thôi, ba ngàn năm mà còn không có người có tư cách lấy được a, lòng tin tưởng của hắn nhất thời suy yếu đi một nửa có thừa.

    “ Năm cuốn mật giản phía tây, vẫn đặt bên trong hậu điện sơn môn, hàng năm đầu xuân, đều lấy ra đặt trên đại đường, cùng người chiêm ngưỡng, nhưng ba ngàn năm qua, thủy chung không ai làm được.”

    Tiêu Văn Bỉnh a một tiếng, hắn mới hiểu được, vì sao phía tây không ai, nguyên lai năm kiện bảo bối này hàng năm đều lộ mặt một lần, phỏng chừng những người này đều đã nếm thử qua, nếu không lại làm sao như nhìn không thấy nó.

    “ Ba ngàn năm a, quả thật lâu rồi, nhưng…” Thanh âm Phượng Bạch Y càng ngày càng thấp, thấp tới mức cả Tiêu Văn Bỉnh cũng nghe không rõ.

    Phượng Bạch Y nhắm hai mắt lại, nhưng bàn tay nhỏ bé trắng nõn lại siết chặt. Sau một lúc lâu, nàng mở ra đôi mắt đẹp, rốt cuộc bước tới.

    Dưới ánh mắt nhìn chăm chú kinh ngạc của mọi người, thẳng tắp đi về phía tây, mục tiêu của nàng, thế nhưng chính là năm cuốn mật giản đã phủ bụi thời gian suốt mấy ngàn năm qua.





  5. #95
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gởi
    48
    Thanks
    1
    Thanked 1 Time in 1 Post
    MỘNG HUYỄN VƯƠNG

    NGUYÊN TÁC: THƯƠNG THIÊN BẠCH HẠC

    DỊCH THUẬT: KIẾM GIỚI ( WWW.KIEMGIOI.COM)

    QUYỂN 4 : THẦN KHÍ CHI QUYỂN

    CHƯƠNG 99 : THỦ GIẢN

    NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG



    Mặc dù có Thiên Nhất tông chủ và các trưởng lão thế hệ trước tọa trấn, không người dám lớn tiếng ồn ào, nhưng giữa sân nhân số đông đảo, châu đầu ghé tai lẫn nhau, thấp giọng nói nhỏ tuyệt đối không ít.

    Nhưng theo thân ảnh Phượng Bạch Y dần dần tới gần bàn phía tây, giữa sân nháy mắt an tĩnh lại.

    Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người vị nữ tử quốc sắc thiên hương, mà ngay cả đám người Thiên Nhất tông chủ cũng không từng ngoại lệ.

    Nhìn thấy hành động lần này của nàng, cơ hồ trong lòng mọi người đều có một tia hiểu ra.

    Phượng Bạch Y, vị danh dự trưởng lão mới nhậm chức này của Thiên Nhất Đạo Môn, sợ là đang muốn nếm thử một chút, những mật giản thần bí đã tồn tại ba ngàn năm này a.

    “ Nàng muốn làm gì?” Nhất Túc lão đạo thấp giọng tự nói, trong thanh âm của hắn lộ ra ý tứ không thể tin được: “ Chẳng lẽ nàng nghĩ muốn…”

    “ A, ta hiểu được…” Nhất Minh lão đạo bên cạnh hắn đột nhiên nặng nề vỗ đùi, hưng phấn nói.

    “ Đạo hữu hiểu được cái gì?” Trương đạo nhân kì quái hỏi han.

    “ Nàng nhất định là nghĩ muốn thử một lần xem có lấy được năm trương mật giản suốt mấy ngàn năm không ai lấy được hay không.” Nhất Minh lão đạo đắc ý dào dạt nói.

    Thiên Nhất tông chủ đám người nghe vậy, cơ hồ là cùng hướng hắn với ánh mắt xem thường, chuyện rõ ràng như vậy, còn bị hắn hô to gọi nhỏ ồn ào đi ra, thật là một lão gia hỏa không thông hiểu việc a.

    “ Ai…Việc là hàng năm có, năm nay đặc biệt nhiều.” Trương đạo nhân rung đùi lắc đầu nói.

    “ Sao nói như vậy?” Nhàn Vân lão đạo hỏi.

    Từ khi Tiêu Văn Bỉnh cùng với Trương Nhã Kì trải qua Ngũ Hành Kiếp, hai ngôi sao sáng của địa cầu tu chân giới, trước kia chỉ là sơ giao nay chỉ trong một đêm đã trở thành lão bằng hữu tâm đầu ý hợp.

    Giao tình giữa bọn họ tiến triển cực nhanh, cơ hồ thiếu chút nữa đã sửa lời dùng thân gia mà làm xưng hô lẫn nhau.

    “ Đạo môn chúng ta từ trước tới nay, chú ý đều là bình thản đạm nhiên, tiến hành theo chất lượng. Nhưng năm nay buổi lễ long trọng trăm năm, lại đồng thời xuất hiện ba trường hợp đặc biệt.” Trương đạo nhân uyển chuyển nói, chúng lão đạo lần lượt gật đầu, việc này đúng là chưa từng xảy ra bao giờ.

    “ Bọn họ còn trẻ tuổi như thế mà đã có được thành tựu như vậy, chỉ cần ngày sau khổ tu thêm vài năm, thì đã có thể uy chấn toàn bộ tu chân giới.” Thiên Nhất tông chủ vuốt râu cười nói.

    Hắn là người đứng đầu của địa cầu người tu chân, thấy vãn bối có thành tựu như vậy, đương nhiên là vô cùng vui mừng.

    Mà người cùng ôm ý tưởng như hắn, hiển nhiên cũng không ít, ít nhất là đám người tu chân đạt tu vi cao nhất này, đều gật đầu xác nhận.

    “ Các ngươi nói Phượng đạo hữu là người có duyên sao?” Nhất Minh lão đạo đột nhiên hỏi.

    Chúng lão đạo nhất tề ngẩn ra, năm đạo mật giản kia đã trải qua mấy ngàn năm lâu, người nếm thử đâu chỉ là hàng tỉ, lại không một người thực hiện được, Phượng Bạch Y tuy rằng rất cao, nhưng nếu nói nàng là người hữu duyên, thì cũng không khỏi quá mức trùng hợp.

    “ Cũng có thể.” Nhàn Vân lão đạo nhẹ giọng nói.

    “ Dùng cái gì thấy được?”

    “ Đã có người trước ba mươi tuổi tạo thành kim đan, đã có người trong một năm kết đan, đã có người ngay cả ngũ hành kiếp cũng qua được, nếu Bạch Lộ tổ sư đem Càn Khôn Quyển ban thưởng xuống hạ giới, như vậy…Còn có cái gì không có khả năng nữa?”

    Chúng lão đạo nhất thời an tĩnh lại, đúng vậy, nếu ngay cả những chuyện cơ hồ là thần thoại này cũng đều có thể phát sinh, như vậy thì còn có chuyện gì là không có khả năng phát sinh?

    Trương đạo nhân hít sâu một hơi, trong tay của hắn hiện lên một đạo ánh sáng, đại lượng linh lực nhanh chóng ngưng tụ lên.

    “ Đạo hữu đang làm cái gì?”

    Vài lão đạo nhìn hắn với vẻ kì lạ, không biết lão gia hỏa này lại phát thần kinh gì.

    “ Các vị đạo huynh còn nhớ rõ tình hình lúc tiểu nữ lấy Càn Khôn Quyển không?” Trương đạo nhân chỉnh sắc hỏi.

    Chúng lão đạo đều gật đầu, chuyện khó gặp suốt vạn năm như vậy, sao lại có thể quên.

    “ Tiểu nữ tuy rằng may mắn lấy được vòng Càn Khôn, nhưng trong đó trải qua kinh tâm động phách, mạo hiểm vạn phần. Lão đạo nghĩ, năm kiện mật giản này đã gửi suốt ba ngàn năm, bên trong những cấm chế tồn tại đều là do các vị tiền bối lúc sắp phi thăng tạo ra. Muốn lấy được, chỉ sợ phải có trả giá. Nếu Phượng đạo hữu muốn thử một lần, vô duyên thì thôi, nếu có duyên, sợ là phải trải qua một phen khảo nghiệm. Đến lúc đó lại có thiên kiếp buông xuống, ngũ hành kiếp hay gì đó, chẳng phải là…”

    Thiên Nhất tông chủ biến sắc, tâm niệm động, quanh mình tinh quang lóe ra, thế nhưng trong nháy mắt hắn đã tập trung đại lượng linh lực.

    Trương đạo nhân lo lắng quá mức có đạo lý, nếu lại có khảo nghiệm kinh thiên động địa, ở dưới tình huống không hề chuẩn bị, chỉ sợ khó tránh khỏi sẽ liên lụy tới vô tội.

    Nhàn Vân lão đạo mấy người liếc mắt nhìn nhau, bọn họ nhấc lên tinh thần, đều tự thi triển thủ đoạn, chỉ cần giữa sân có chút động tĩnh, lập tức ra tay ứng biến.

    Tu vi của nhóm lão đạo sĩ này có thể nói đương thời hiếm thấy, lần này đã làm chuẩn bị trước, nếu ở giữa sân thật sự xảy ra biến cố, hợp lực mọi người, ít nhất cũng có thể thuận lợi hóa giải.

    Bước chân Phượng Bạch Y dần dần đi tới phía tây, ánh mắt của nàng từ đầu đến cuối đều ngưng tụ trên một quyển mật giản. Nàng đi tới trước mật giản, vươn bàn tay nhỏ bé trắng noãn không hề có chút lực uy hiếp, vững vàng đặt phía trên mật giản chừng không tới một thước.

    “ Cẩn thận…” Thiên Nhất tông chủ khẽ quát một tiếng.

    Chúng lão đạo hết sức chăm chú, thật cẩn thận, vạn phần đề phòng, e sợ có tổn thất.

    Một chút quang điểm màu tím từ trong lòng bàn tay Phượng Bạch Y lóe ra, dưới ánh mắt kinh dị của mọi người, chậm rãi chui vào bên trong cuốn mật giản.

    “ Không tốt.” Nhất Minh lão đạo đột nhiên nhẹ giọng kêu lên: “ Nàng công kích mật giản, cẩn thận trận pháp phòng hộ phản kích.”

    Thiên Nhất tông chủ đám người cũng quá sợ hãi, vô luận gì, bọn họ cũng không nghĩ ra lá gan của Phượng Bạch Y lại to lớn như thế, dám quang minh chính đại công kích mật giản truyền thừa ba ngàn năm, nàng vẫn là người đầu tiên.

    May mắn bọn họ sớm có phòng bị, lúc này một đám ngừng thở, linh lực trên người nhanh chóng vận chuyển, tùy thời chuẩn bị ứng phó tình huống đột phát.

    Điểm hào quang màu tím vừa tiếp xúc với mật giản, nhất thời hóa thành một đoàn điện lưu màu tím, phát ra tiếng vang lách cách rất nhỏ.

    Đám người Thiên Nhất tông chủ sắc mặt ngưng trọng, cẩn thận quan sát.

    Điện lưu màu tím càng lúc càng sáng, dần dần, thậm chí có một ít điện quang ẩn hiện uy thế như tiếng sấm.

    “ Muốn tới, mọi người ra tay.” Nhất Minh lão đạo duỗi tay ra vung lên, một đạo trận pháp phòng ngự đã rời tay mà ra.

    Đám người Thiên Nhất tông chủ cơ hồ là theo bản năng thả ra trận pháp cùng pháp bảo trong tay.

    Nhất thời, chung quanh quảng trường một mảnh nhiều màu sắc huyến lệ, từng đạo phòng hộ trận pháp dưới sự chỉ huy của mấy lão đạo, chậm rãi bao phủ toàn bộ quảng trường.

    Giữa không trung bên trong, hơn mười kiện pháp bảo dọc theo một quỹ tích không chút quy tắc bay múa ở trên không trung, quả thật chính là muôn vạn hào quang, làm ánh mắt người ta rối loạn, đẹp không sao tả xiết.





  6. #96
    Baby Kiếm's Avatar
    Baby Kiếm is offline Level 3
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gởi
    48
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    MỘNG HUYỄN VƯƠNG

    NGUYÊN TÁC: THƯƠNG THIÊN BẠCH HẠC

    DỊCH THUẬT: KIẾM GIỚI ( WWW.KIEMGIOI.COM)

    QUYỂN 4 : THẦN KHÍ CHI QUYỂN

    CHƯƠNG 100: PHÁP BẢO

    NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG


    Tất cả đệ tử cùng với nhóm khách quý đang thay đổi sắc mặt.

    Trên người của bọn họ hoặc nhiều hoặc ít lục tục dâng lên từng đợt quang điểm lóe ra, các loại thủ đoạn phòng ngự không hề giữ lại chút nào nhất thời bay ra.

    Ngay cả những nhân vật cấp đại lão trong địa cầu tu chân giơi đều thận trọng lạ lùng như thế, có thể thấy được biến cố sắp phát sinh tất nhiên không nhỏ, như vậy đám hậu sinh vãn bối bọn họ tự nhiên cũng phải toàn lực ứng phó.

    Phải biết rằng, ở trong này, vô luận là trưởng bối hay là vãn bối, đều là nhân vật số một số hai trên địa cầu tu chân giới, nếu trước mặt những người này bị mất mặt, ngày sau cũng khó thể ngẩng đầu lên…

    Nhưng không phải tất cả mọi người đều đem chuyện này đặt vào trong lòng, Tiêu Văn Bỉnh lôi kéo Trương Nhã Kì cười a a nhìn náo nhiệt.

    Tu vi của hắn không thể nghi ngờ là thấp nhất ở đây, cho dù là muốn ra tay cũng là có lòng mà không đủ lực. Hắn là lần đầu tiên chứng kiến đạo môn trưởng bối sử dụng pháp bảo, trong lòng thầm hô đã ghiền, thật sự là mở rộng tầm mắt.

    Nhìn nhìn, ánh mắt của hắn đột nhiên ngưng lại, đó là đồ vật gì vậy?

    “ Di di di…” Tiêu Văn Bỉnh chỉ vào một mảnh vải màu xám dài ít nhất hơn mười trượng chọc vào mắt người chú ý, hỏi: “ Đây là cái gì? Vải bó chân của lão thái thái hay sao?”

    Thanh âm của hắn cực kì vang dội, toàn bộ quảng trường rõ ràng có thể nghe.

    Trương đạo nhân ngẩng ra, sắc mặt nhất thời đỏ bừng, ngón tay hắn vẫy động, pháp bảo vải bó chân kia lập tức biến mất không thấy, dưới tình huống không người phát hiện, lén lút trốn vào trong ống tay áo bào của hắn.

    Động tác của hắn cực nhanh, mau lẹ vô cùng, mà thủ pháp lại bí mật, làm cho người ta khó có thể phát hiện. Nhưng ở bên cạnh hắn, đều là tuyệt đỉnh cao thủ cùng cấp số, tuy rằng hắn có thể qua mặt những đệ tử đông đảo phía dưới, nhưng không thể gạt được những lão đạo kia.

    “ Phốc…”

    Ở chung quanh hắn, vài lão đạo cơ hồ đồng thời kìm chế không được mà bật cười, nhưng vừa nhìn thấy nét mặt thẹn quá thành giận của hắn, nhất thời dừng vẻ tươi cười, đổi lại một bộ dáng nghiêm trang.

    “ Kỳ quái, như thế nào đã không có?” Tiêu Văn Bỉnh hết nhìn đông tới nhìn tây, thế nhưng không còn nhìn thấy miếng vải bó chân kia. Nhưng trên bầu trời đủ loại màu sắc rực rỡ, đủ loại pháp bảo rực rỡ muôn màu, tuy rằng không thấy một kiện, nhưng cũng không có nhiều ảnh hưởng.

    Hắn ngẩng đầu lại nhìn, đột nhiên, như là phát giác ra vùng đất mới, lớn tiếng kêu lên: “ Nhã Kì, mau nhìn.”

    Chẳng những là Trương Nhã Kì, ánh mắt mọi người đều theo phương hướng ngón tay của hắn nhìn lại.

    Bên trong bầu trời, một kiện pháp bảo tản ra quang mang màu vàng, thật là chói mắt. Pháp bảo này nhìn tựa như hai cái chén lớn, ở giữa dùng một dây thừng màu vàng liên kết lại.

    “ Xem này, giống cái gì?” Tiêu Văn Bỉnh lớn tiếng hỏi.

    Trương Nhã Kì ngưng mắt nhìn lên, lại là thần tình nghi hoặc.

    “ Nhìn không ra sao?” Tiêu Văn Bỉnh không kiên nhẫn nói: “ Đây căn bản là áo ngực của nữ nhân dùng phải không? Áo ngực lớn như vậy, cũng không biết là của lão sắc quỷ nào đó.”

    Trương Nhã Kì nhất thời mặt đỏ tía tai, cảm nhận được vô số ánh mắt ngóng nhìn từ bốn phía, đầu của nàng cúi thấp cơ hồ đụng phải bộ ngực, cũng không còn dám…ngẩng lên.

    Trên nét mặt Nhàn Vân lão đạo nhất thời nổi lên một tia đen thui, tay áo hắn vung lên, đem kiện pháp bảo đắc ý kia thu vào trong tay áo, cũng không còn dám….lấy ra làm mất mặt xấu hổ.

    Nhưng, ánh mắt của hắn vừa nhấc, nhìn thấy vị Trương đạo nhân bên cạnh như vừa trút được gánh nặng, biểu tình kia rõ ràng là đang may mắn, thậm chí có người cùng làm bạn với hắn.

    Ánh mắt của hắn vừa chuyển, chung quanh vài lão đạo đều là vẻ mặt cười cười, có mấy người còn đang sách sách phát run, hiển nhiên là đang cố gắng đè nén cái gì.

    “ Nhàn Vân sư huynh, áo ngực là gì vậy?” Nhất Minh lão đạo cả đời khổ tu, không có xuống núi một bước, đối với những thứ này hoàn toàn không biết gì cả, lúc này nhìn thấy biểu tình cổ quái trên mặt mọi người, không khỏi hỏi han.

    Da mặt Nhàn Vân lão đạo một trận run run, cả Trương lão đạo vẻ mặt cũng nhất thời đen thui như đáy nồi.

    “ Sư đệ, không được nói bậy.” Thiên Nhất tông chủ lớn tiếng quát to, nhưng thanh âm của hắn như thế nào nghe ra cũng không ai cảm nhận được sự tức giận trong đó.

    “ Oa…” Tiêu Văn Bỉnh lại hô to gọi nhỏ bên dưới.

    Tiêu Văn Bỉnh chỉ vào phía trên, đang muốn mở miệng nói chuyện, lại ngoài ý muốn ngừng lại.

    Chẳng biết tại sao, mới vừa rồi các loại pháp bảo còn bay múa đầy trời, đột nhiên một đám toàn bộ biến mất vô tung, thế nhưng ngay cả một cái cũng không có.

    “ Kỳ quái? Đây là có chuyện gì?” Tiêu Văn Bỉnh không hiểu chút nào gãi gãi đầu, đối với việc này không thể giải thích.

    Đám người Thiên Nhất tông chủ liếc mắt lẫn nhau một cái, trong lòng may mắn vô cùng, hoàn hảo mình thu mau, nếu bị người này khoa tay múa chân nói lung tung một phen, về sau thời điểm còn muốn sử dụng pháp bảo này, không khỏi phải suy nghĩ nhiều hơn một phen.

    Trương Nhã Kì hơi hơi ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn đỏ hồng đáng yêu cực kì, nàng trộm nhìn ra phía trước, đột nhiên vui mừng nói: “ Xem, Phượng tỷ tỷ đã cầm lên.”

    Đám người Tiêu Văn Bỉnh nhìn lại, mật giản giống như bị luồng điện vờn quanh như là bị một loại lực lượng thần bí nâng lên, từ từ bay lên.

    Phượng Bạch Y duỗi tay một trảo, nhất thời chặt chẽ cầm lấy cuốn mật giản kia, ánh mắt nàng phức tạp nhìn một cái, cổ tay khẽ nhúc nhích, mật giản thuận theo tiến nhập vào bên trong không gian giới tử, biến mất vô tung.

    “ Như vậy…có thể?”

    Nhất Minh lão đạo đám người nhìn nhau, bọn họ gióng trống khua chiêng phòng bị nửa ngày, kết quả là sự tình gì cũng không có phát sinh.

    “ Vô Lượng Thiên Tôn.”

    Vài tên lão đạo hô to một tiếng, không hẹn mà cùng triệt hồi trận pháp phòng ngự chung quanh quảng trường.

    Ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, Phượng Bạch Y về tới bên người Trương Nhã Kì.

    Tiêu Văn Bỉnh trơ mặt ra, nghiêng đầu, liên thanh nói: “ Phượng đạo hữu, chúc mừng chúc mừng.”

    Phượng Bạch Y mặt không chút thay đổi nhìn hắn một cái, nói: “ Ngươi cũng có thể.”

    Nao nao, hai mắt Tiêu Văn Bỉnh bỗng nhiên sáng lên, hắn dồn dập hỏi han: “ Làm sao ngươi biết?”

    “ Ngươi không phải có một điệp tiên yêu quái sao?”

    “ Đúng vậy.” Tiêu Văn Bỉnh cũng không phủ nhận, hắn quay đầu nhìn Trương Nhã Kì, không cần hỏi, nhất định là nàng tiết lộ bí mật.

    “ Trong năm cuốn mật giản kia có một quyển, chính là tâm pháp tu luyện chuyên môn cấp cho điệp tiên, chỉ cần ngươi đem khí tức của điệp tiên thả ra, tự nhiên là có thể nhận được.”

    Tiêu Văn Bỉnh yên lặng gật đầu, đột nhiên hỏi: “ Như vậy còn ta?”

    “ Ngươi không được.”

    “ Vì sao?”

    “ Ngươi là yêu quái sao?” Phượng Bạch Y nhàn nhạt nói.

    Tiêu Văn Bỉnh phẫn nộ trừng mắt liếc nàng một cái, cái gì gọi là ngươi là yêu quái sao? Lão tử đương nhiên không phải yêu quái.





Chủ đề giống nhau

  1. Trường An huyễn dạ - Tập 1
    By superman_baby in forum Cập Nhật Mới
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 17-09-2011, 01:36 AM
  2. Lộ diện thủy quái huyền bí tại Anh
    By superman_baby in forum Những điều Bí Ẩn
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 19-02-2011, 03:16 AM
  3. 36 Tử Huyệt Của con Người
    By newcentury in forum Những điều Bí Ẩn
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 27-11-2009, 05:00 PM
  4. Điểm Huyệt Liệu Pháp
    By Njcky in forum Y tế - Sức khoẻ
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 18-09-2008, 03:38 PM
Liên hệ quảng cáo
Popup, Banner v.v...
Phone : 0933 26 7749
Yahoo : luan7749
[Xem chi tiết]



DIABLO 3 Full Download

BATMAN: Arkham City

Battlefield 3

FIFA Soccer 12 Full Download

PES 2012

Darksiders 2010 Full Crack - SKiDROW (Full ISO) / REPACK (4GB) - Game hành động KHỦNG 2010 đã lên PC

StarCraft 2 Wings Of Liberty Full Crack (27/7)



Khuyến cáo

IDM Download IDM 6.xx
Best Downloader

Firefox Download Mozilla Firefox
Best Browser

Chrome Download Google Chrome
Google Browser

Gome Player Download Gom Player
Multimedia Player

K-Lite Codec Download K-Lite Codec Pack
Free Codec Pack

Yahoo Download Yahoo Messenger
Chatting Tool

Deepfreeze Download Deepfreeze 7
Protect your System

Lingoes Download Lingoes 2.7.1
Free Dictionary


Friends Links :
Mediafire Movie Music


Premium Textlinks : phong thuy | phong thuy | Sim So Dep | laptop giá rẻ

This site doesn't host any files. All posts and articles on this site are created by its visitors and express their own opinion.