QUYỂN 4 : THẦN KHÍ CHI QUYỂN
CHƯƠNG 95 : NHẬT XUẤT
NGƯỜI DỊCH : CÔ LONG
“ Xem…thật xinh đẹp.” Trương Nhã Kì tán thưởng tự đáy lòng.
Chân trời dần dần sáng lên, giống như có ai ở trên bầu trời màu xanh nhạt thoa lên một tầng màu phấn hồng, ở phía dưới màu phấn hồng còn cất giấu vô số đạo kim quang.
Một vòng thái dương lửa đỏ ở trong sương mù màu tím rốt cuộc dâng lên, hướng chung quanh phun trào ra quang diễm chói mắt.
Cảnh sắc mặt trời mọc luôn xinh đẹp nhất, nhưng không phải ai cũng đi thưởng thức đoạn thần cảnh xinh đẹp này.
“ Đúng vậy, thật sự là xinh đẹp a.” Tiêu Văn Bỉnh ngáp liên tục mấy cái nói.
Hắn hiện tại xác xác thật thật là không còn có tinh thần ngắm cảnh tự nhiên xinh đẹp này.
Nếu, ở bên cạnh hắn không phải là Trương Nhã Kì, có lẽ hắn đã sớm yếu đuối, lăn ra vù vù ngáy to.
Tuy rằng hắn đã bước chân vào cảnh giới kết đan, có ngủ hay không cũng không phải vấn đề rất lớn, nhưng hơn hai mươi năm qua đã thành thói quen, không phải dễ dàng thay đổi như vậy.
Ở tình trạng không cố ý theo đuổi, hắn trước sau như một lính bảo an địa phương vẫn duy trì thời gian giấc ngủ ít nhất là ba tới năm giờ.
Đương nhiên, nguyên nhân tinh thần mỏi mệt của hắn cũng không phải là giấc ngủ không đủ, mà là bởi vì tối hôm qua hắn đã tiêu hao quá nhiều tinh lực mà rơi vào tình trạng kiệt sức.
Không ngờ, sáng sớm hôm nay, Trương Nhã Kì đột nhiên kéo hắn khỏi chăn mền ấm áp, hứng thú bừng bừng đi lên đỉnh núi, thưởng thức mặt trời mọc.
Tuy rằng Tiêu Văn Bỉnh trong lòng không muốn, nhưng do Trương Nhã Kì chủ động gọi mời, lại là lần đầu tiên hò hẹn, chỉ cần là một nam nhân bình thường, phỏng chừng rất khó cự tuyệt.
Cho nên hắn đành phải kiên cường tinh thần, nỗ lực phụng bồi, kể từ đó, vẻ mặt hắn đương nhiên không tránh được có chút hoảng hốt.
Bất mãn nhìn Tiêu Văn Bỉnh, Trương Nhã Kì thở dài: “ Văn Bỉnh, anh đã quên hôm nay là ngày gì a.”
Tiêu Văn Bỉnh ngẩn ra, trong lòng tựa hồ thanh tỉnh một ít, suy nghĩ một trận, đột nhiên “ A” một tiếng, nói: “ Thực xin lỗi, Nhã Kì, là ta đã quên.”
Năm năm trước kia, hắn vừa mới tiến vào công ty vận chuyển nhanh Vận Lai, bạn tốt Trình Quán Cần vì theo đuổi Lí Nhã Huệ, lôi kéo hắn mời Trương Nhã Kì cùng Lí Nhã Huệ hai vị nữ tử xinh đẹp cùng đi xem mặt trời mọc.
Tới nơi, Trình Quán Cần cùng với Lí Nhã Huệ liền phủi tay coi hai người như rác, một mình hưởng thụ thế giới của hai người.
Ngày hôm đó, là lần đầu tiên Tiêu Văn Bỉnh và Trương Nhã Kì một mình gặp nhau, cũng là trên đỉnh một ngọn núi cao, cũng là ngắm nhìn mặt trời đỏ mọc lên ánh sáng ngọc.
Xa nhớ ngày đó, tựa hồ cũng chỉ là thời gian chớp mắt mà thôi.
“ Năm năm…” Trương Nhã Kì nhẹ lẩm bẩm.
“ Đúng vậy, năm năm…” Tiêu Văn Bỉnh cũng nhẹ giọng lặp lại.
Năm năm, tới rồi hôm nay, vừa lúc là đã năm năm.
Trương Nhã Kì trợn mắt nhìn hắn, trong mắt chợt lộ ra vẻ mỉm cười, nàng nhìn xung quanh một chút, nơi đây sáng sớm im ắng.
Nàng khẽ cắn hàm răng, hiển nhiên đang trải qua một loạt đấu tranh tư tưởng trong đầu, rốt cuộc đỏ mặt, dựa sát vào người Tiêu Văn Bỉnh, nhẹ giọng nói: “ Văn Bỉnh, em hiện tại thật hạnh phúc.”
Duỗi tay ra ôm lấy vòng eo thon nhỏ, trong lòng Tiêu Văn Bỉnh âm thầm kêu khổ, lúc này trong cơ thể hắn quả thật còn chưa kịp điều chỉnh lại, vẫn ý nghĩ mờ mịt như trước.
Sở dĩ như thế, hoàn toàn là bởi vì đêm qua trước lúc đi ngủ, liên tiếp chế tạo ra hai mươi liệt hỏa phù, cơ hồ đem một giọt linh lực cuối cùng trên người hắn hút đi sạch sẽ.
Trải qua chuyến đi Châu Âu, làm cho hắn khắc sâu thể nghiệm ra một chân lý, có chuẩn bị mới không lo hậu hoạn.
Nếu lúc ấy trong bọc hành lý của hắn một ngàn linh phù, hoặc là một vạn liệt hỏa phù, như vậy, một lão con dơi làm sao lọt vào mắt hắn?
Chính là bởi vì chuẩn bị không đủ đầy đủ, cho nên mới phát sinh ngoài ý muốn, may mắn, ở trên người của hắn có một đạo bảo mệnh kim phù, nếu không hậu quả, đã có thể thật là không thể tưởng tượng nổi.
Sau lần này, Tiêu Văn Bỉnh đã quyết định, vô luận như thế nào, hàng ngày cần phải tích góp nhiều hơn từng tí một mới được, cho nên hắn mới tranh thủ từng thời gian nhàn rỗi làm chuẩn bị.
Hậu quả do trực tiếp cố gắng như thế, chính là tinh thần nghiêm trọng không phấn chấn, nhìn qua thực vô tình.
“ Văn Bỉnh, em biết hiện tại anh thực cố gắng.” Trương Nhã Kì vùi đầu vào trong lòng Tiêu Văn Bỉnh, đột nhiên nhỏ giọng nói.
Tiêu Văn Bỉnh nghe vậy ngẩn ra, ta hiện tại thực cố gắng sao, lại là, tại sao chính mình lại không biết a? Nhìn nàng, Tiêu Văn Bỉnh chần chờ hỏi: “ Nhã Kì, em có biết cái gì?”
“ Em biết, anh nghĩ muốn cố gắng nhanh tiến vào Kim Đan chi cảnh, đúng không?” Trương Nhã Kì ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nhìn Tiêu Văn Bỉnh.
Tiêu Văn Bỉnh mỉm cười, theo khẩu khí của nàng gật đầu, ân, nguyên nhân mình cố gắng thì đã biết, là vì sớm ngày tiến vào Kim Đan kì…
Nhưng, một vấn đề giải quyết lại ra đi một vấn đề khác, ở trong tim của hắn dâng lên một dấu chấm hỏi thật lớn thật kỳ lạ, vì sao mình phải cố gắng tiến vào Kim Đan kì?
“ Từ ngày quen biết với anh, em đã biết anh không phải là người dễ dàng chịu thua người khác, cùng một thế hệ với anh, anh sẽ không cam tâm ở dưới bất luận kẻ nào.” Trương Nhã Kì giống như đang tự nhủ: “ Em và Phượng tỷ tỷ đều nhỏ hơn anh, nhưng chúng ta đều tiến vào Kim Đan kì trước, hơn nữa, em còn nghe nói, anh đánh cuộc với Phượng tỷ tỷ, cho nên…”
Thanh âm Trương Nhã Kì trầm thấp xuống, nhưng Tiêu Văn Bỉnh đã sớm hiểu được ý tứ của nàng.
Tiêu Văn Bỉnh cười khổ một tiếng, cũng không biết nên làm sao giải thích.
Tuy rằng cảnh giới trước mắt của hắn so ra kém hai cô gái, nhưng hắn thân có dị bẩm, khác thường có thể dùng bổn mạng kim phù trợ giúp, thật sự muốn siêu việt hai cô gái, có lẽ chỉ là trong mấy chục năm thôi.
Về phần đánh cuộc, liền là hiểu lầm thật lớn. Lúc mới gặp Phượng Bạch Y, bị sắc đẹp thiên tư của nàng mê hoặc, cho nên hứng lên tâm trạng đeo đuổi, nhưng tới hôm nay, trong tâm hồn hắn không còn dám có ý nghĩ xằng bậy.
“ Văn Bỉnh, thiên phú của anh, nhìn chung cổ kim, thật sự là đệ nhất thiên hạ. Tuy rằng hiện tại không bằng chúng ta, nhưng em tin tưởng vững chắc, qua không được bao lâu, anh sẽ gắng sức đuổi theo được. Cho nên…” Trong thanh âm Trương Nhã Kì có một chút thương tiếc: “ Anh không cần liều mạng như vậy.”
Tiêu Văn Bỉnh há miệng, nguyên lai là vậy a, trong tim của hắn kích động một trận, không thể tưởng được vị nữ tử yêu kiều này lại quan tâm đối với mình đạt tới tình trạng như thế.
“ Ân, ta đáp ứng em, Nhã Kì, từ ngày mai trở đi, hết thảy sẽ khôi phục như bình thường là được.” Tiêu Văn Bỉnh hứa hẹn.
Dù sao trong Thiên Hư giới chỉ đã có không ít linh phù, cho dù là có gặp được một ít đại địch, phỏng chừng tự bảo vệ mình chạy trốn vẫn có thể làm được, một khi đã như vậy, cũng không cần tiếp tục đẩy nhanh tốc độ.