+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
Trang 1/6 123456 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 59
  1. #1
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts

    Cuộc sống quanh ta


    Download miễn phí : Link trực tiếp | Mediafire | Mega1280 | Rapidshare | Megaupload | Hotfile

    HẠNH PHÚC VÔ BIÊN

    Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung 1 phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày 1 tiếng để thông phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng, người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua. Mỗi chiều khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả cho người bạn cùng phòng nghe những gì ông thấy được ngòai cửa sổ. người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống traong cái khoảnh khắc 1 tiếng đó - cái thời gian mà thế giới của người đó mở ra sống động bởi những họat động và màu sắc bên ngòai.

    Cửa sổ nhìn ra 1 công viên với 1 cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay nhau đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê tỏa bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện. Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình 1 bức tranh sống động. 1 chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả 1 đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù ko nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.

    Ngày và đêm trôi dần….
    1 sáng, khi mang nước đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông đi. 1 ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. Cô y ta đồng ý để ông được yên tĩnh 1 mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng 2 cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện ông chỉ là 1 bức tường xám xịt. Ông hỏi cô y tá điều gì khiến người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng ko thấy được bức tường nữa. Cô nói : “Nhưng ông ta muốn khuyến khích ông can đảm lên”.

    Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh riêng của mình. Nỗi khổ được chia sẻ sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được chia sẻ sẽ nhân đôi.


    Xem Thêm :





    thay đổi nội dung bởi: KyCung, 29-04-2009 lúc 04:54 PM
    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  2. The Following 15 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  3. #2
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    CHIẾC BĂNG GẠC CHO TRÁI TIM TAN VỠ


    Mẹ, mẹ đang làm gì thể ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
    - Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
    - Vì sao ạ ? - Susie thắc mắc.
    - Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian. - bà mẹ dịu dàng trả lời.
    - Tại sao lại thế hả mẹ ? - Susie vẫn chưa hiểu ?
    - Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ ko thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ ko bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy.

    Susie suy nghĩ rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith. rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: " Chào Susie, cháu cần gì ? ". Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước. "Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương - Susie e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân - Cái này để băng cho trái tim cô ạ" . Như để chắc chắn Susie nói thêm: "Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt ". Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng ko bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: "Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều".




    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  4. The Following 10 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  5. #3
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    NHỮNG VẾT ĐINH


    Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: "Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ".
    Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào.Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. cậu nhận thấy rằng kềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.
    Đến một ngày, cậu đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: "Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào".
    Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn một cây đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu:
    "Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh còn để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn nóng giận, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói lời xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy nhớ: vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gắp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."




    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  6. The Following 8 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  7. #4
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    MỘT VIỆC NHỎ THÔI


    Một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ. Dịp hè, họ cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây những tòa lâu đài trên cát. Bố mẹ chúng thuê một cái lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con vui đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.

    Thế rồi họ trông thấy một bà cụ già nhỏ nhắn ăn mặc xuềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại. Tóc bà đã bạc trắng, bị gió biển thổi tốc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển, bỏ vào cái túi.

    Hai vợ chồng không hẹn mà cùng vội chạy ra gọi các con lại, căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia. Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta nên đi chỗ khác kiếm ăn.

    Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà cứ từ từ tiến về phía họ. Thế rồi bà cụ dừng lại nhìn mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình. Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại, chỉ giả vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình. Còn cả gia đình kia thì chẳng hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bãi biển.
    Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán, hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ... sững sờ: Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván. Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm nhặt những mảnh chai, mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhòe: "ồ, tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi!".

    Nghe xong câu chuyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời biết ơn chân thành, nhưng bà cụ đã đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống...




    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  8. The Following 10 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  9. 23-04-2009, 12:40 PM

    Sông có khúc - Người có lúc


  10. #5
    nhatchimai's Avatar
    nhatchimai is offline Level 6
    Tham gia ngày
    Sep 2008
    Bài gởi
    287
    Thanks
    3,710
    Thanked 199 Times in 97 Posts
    Những công việc âm thàm lặng lẽ góp phần làm cuộc sống tốt đẹp hơn!





  11. The Following 5 Users Say Thank You to nhatchimai For This Useful Post:


  12. #6
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    HẠC GIẤY


    Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng trong nó biết bao chân tình. Một chàng trai đã gấp 1,000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì là sáng lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau...

    Rồi cho đến 1 hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn gặp lại anh nữa.
    Nàng rất lấy làm tiếc nhưng nỗi đau của chàng rồi sẽ trở thành dĩ vãng... Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức...

    Chàng trai đồng ý với 1 trái tim và cõi lòng tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được 1 công ty riêng của mình. Nó không chỉ giúp anh vươn lên khỏi những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu anh đã bỏ anh đi, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí của mình những điều đã trở nên xưa cũ.

    Một chiều mưa tầm tã, trong lúc lái xe anh tình cờ trông thấy đôi vợ chồng già che chung 1 chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô dường như không đủ sức che chở cho họ dưới mưa gió.Chàng trai nhận ra ngay đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. TÌnh cảm trong anh dường như sống lại.Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già như muốn họ nhìn thấy anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh đã tạo dựng được sự nghiệp vững vàng, đã có thể ngồi trong 1 chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính là người mà trước kia con gái họ từ chối đã làm được điều đó..

    Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi chậm rãi bước về phía nghĩa trang. Vội vàng anh bước ra khỏi xe, đuổi theo họ và anh đã gặp lại được người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian chưa từng làm đổi thay nụ cười ấy, nàng đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh nàng là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào.

    Đến lúc này anh mới biết sự thật : nàng không hề đi Paris. Nàng đã mắc bệnh ung thư không thể qua khỏi. Nàng luôn tin rằng 1 ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy nàng quyết định xa anh. Mong ước cuối cùng của nàng là những con hạc giấy trên bia mộ, để một ngày nào đó nếu số phận có thể đưa anh đến gặp nàng thì chúng sẽ được về với anh, ở bên cạnh anh thay nàng. Chàng trai bật khóc.

    Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của 1 người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy không còn bên ta nữa. Chỉ bởi họ đã chẳng yêu ta như cách mà ta mong đợi ở họ. Nhưng điều này không có nghĩa họ không dâng hiến tình yêu của họ cho ta bằng tất cả những gì họ có.

    Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi. Nhưng những điều trong trái tim bạn thì sẽ mãi mãi ở lại.




    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  13. The Following 10 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  14. #7
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    DI CHÚC


    Có một ngày, khi thân thể tôi nằm trên một tấm vải trắng được nhét gọn gàng dưới bốn góc nệm tại một bệnh viện bận rộn chiếm hữu bởi người sống lẫn người chết. Khoảng giờ khắc đó một vị bác sĩ xác định bộ não của tôi đã ngừng hoạt động... và rồi với tất cả những sự miệt mài dự tính và kế hoạch, cuộc sống của tôi chấm dứt.

    Khi việc này xảy ra, quý vị đừng sử dụng máy móc cố gắng để truyền sự sống nhân tạo vào thể xác tôi. Đừng cho rằng đây là giường chết của tôi mà hãy gọi nó là Giường của Sự Sống, hãy lấy tất cả những gì dùng được trên thân xác tôi để giúp những người khác có được một cuộc sống trọn vẹn hơn.

    Hãy lấy ánh sáng của tôi cho một người đàn ông không bao giờ thấy được ánh mặt trời mọc, một gương mặt trẻ thơ hoặc tình yêu trong đôi mắt người đàn bà.

    Hãy lấy tim của tôi cho một người đã sống trong những chuỗi ngày đau khổ vì chính trái tim mình không thể làm việc được.

    Hãy lấy máu huyết của tôi cho một người thiếu niên được kéo ra từ chiếc xe **ng nát để cậu ấy được sống và nhìn thấy những đứa cháu của mình nô đùa.

    Hãy lấy thận của tôi cho một người lúc nào cũng phụ thuộc vào máy lọc máu để hiện hữu từ tuần này sang tuần khác.

    Hãy lấy xương cốt, bắp thịt, từng sợi và từng tế bào trong thân xác tôi để tìm ra một phương pháp làm cho một đứa bé tật nguyền có thể đi lại được.

    Hãy khảo xát tỉ mỉ từng khía cạnh não bộ của tôi; lấy tất cả các tế bào, nếu cần thiết, làm cho nó tăng trưởng để một ngày nào đó một đứa bé trai bị mất tiếng có thể ca hát, hoặc một đứa bé gái điếc tai có thể nghe được tiếng mưa rơi trên khung cửa sổ.

    Những gì còn lại của thân xác tôi thì quý vị hãy đốt thành tro bụi rồi rãi xuống đất để bón phân cho những loài hoa dại.

    Nếu phải chôn cái gì đó, thì quý vị hãy chôn những lỗi lầm, những sự yếu đuối của tôi cùng tất cả thành kiến chống lại đồng bào và anh chị em tôi.

    Hãy trao tội lỗi của tôi cho ác quỷ và trao linh hồn của tôi cho Thượng Đế.




    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  15. The Following 8 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  16. #8
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    MÓN QUÀ CUỐI CÙNG

    Luớt nhìn dãy hành lang bệnh viện vốn đã quá quen thuộc, Bob cố không để cảm xúc nhận chìm khi sắp sửa gặp lại gương mặt sáng ngời của Peggy, em gái mình. Cô bé đến lạ!. Chỉ mới 7 tuổi đầu mà bất cứ ai tiếp xúc với em đều như bị cuốn hút bởi sự nhiệt tình và ấm áp. Nhìn em hiếm khi ủ rũ, mấy ai biết được em chẳng còn sống đựơc bao lâu nữa vì căn bệnh ung thư quái ác.
    Thương em, Bob thường xuyên đến thăm. Ở tuổi 16, cậu đã biết thế nào là cảm giác đau đớn tột cùng khi nghe thông báo về bệnh tình của Peggy. Cậu đã phẫn nộ, oán đời sao quá bất công với một cô bé ngây thơ, dễ thương đến vậy.
    Ngược lại. Peggy vẫn thản nhiên như không. Em tự tay xếp những con búp bê bằng giây thành một bộ sưu tập. Cả thảy có 62 con đính trên tường. Cứ mỗi lần Bob hỏi đến là em chỉ mỉm cười hạnh phúc và nói rằng đó là những người bạn của em. Cậu ngậm ngùi, thì ra Peggy đáng yêu không thể có cuộc sống bình thường, nên đành phải tự tạo riêng cho mình những người bạn. Và trái tim cậu lại càng xót xa hơn khi thấy em mình chỉ chơi với những trẻ bệnh tật khác.
    Mỗi ngày qua đi với Bob như tiếng tích tắc của quả bom định giờ. Peggy yếu dần, nhưng nụ cườir ạng rỡ và ánh mắt long lanh thì vẫn còn nguyên. Hễ Peggy hỏi sao anh hay rầu rĩ vậy là Bob chỉ cười nhẹ rồi đổi đề tài. Cậu không muốn để em thấy nỗi đau quá lạc lõng với những ngày an vui cuối cùng của em. Ở nhà, Bob thường giam mình trong phòng. Đôi lúc lại đập đầu liên hồi vào tường, khóc tức tưởi hoặc vô cớ nổi cơn tam bành. Cuộc sống của cậu trở nên rã rời, tuyệt vọng như chính cậu sắp chết vậy.
    Peggy qua đời hai tuần sau ngày sinh nhật lần thứ tám của em. Dù đã biết trước, nhưng Bob vẫn tan nát cõi lòng. Cậu khôgn thể chịu đựng bầu không khí thiếu vắng tiếng Peggy nói cười.
    Lần cuối cùng bước qua cánh của phòng số 32, Bob thực lòn gmong thấy Peggy vẫn đang ngối đó. NHưng đáp lại cậu chỉ có chiếc giường trống trải và lạnh lẽo. Cậu muốn hết thật to và đập phá cái gì đó – làm bất cứ điều gì để phá tan không gian im lặng, nặng nề như muốn bóp nghẹt trái tim cậu.
    Chợt Bob thấy những con búp bê giấy bé xíu dán trên tường. Chúng đang mỉm cười với cậu. Không nỡ bỏ mặc chúng ở đó, Bob tìm một chiếc hộp và gở từng con bỏ vào. Lúc này cậu mới biết mặt sau những con búp bê có viết những cái tên: Terah, Ivy, Nicole, Amy… Bỗng chữ Jess làm cậu chú ý. À, Jess là người bạn đầu tiên và cũng là bạn thân nhất của Peggy trong thời gian nằm viện, đã qua đời khoảng một năm trước. Dần nhớ ra những cái tên khác, bất giác Bob hiểu tại sao có những con búp bê bằng giấy này: Chúng tượng trưng cho những đứa trẻ đã mất kể từ khi Peggy nhập viện.
    Cuối cùng, khi Bob run rẩy gỡ con búp bê thứ 62 ra khỏi tường, cậu phát hiện con búp bê có màu tía, màu mà Peggy thích nhất. với nụ cười rất tươi.
    Lật mặt sau của con búp bê, đọc chữ Peggy bằng nét chì nguệch ngoạc, tâm trạng hoài nghi, phủ nhận em gái mình đã chết bỗng chốc tiêu tan. Mắt cậu nhòe đi trước sự thật đau đón.
    Vậy là Peggy đã biết mình cũng sẽ ra đi như những người bạn khác. Giọng nói ngọt ngào quen thuộc của Peggy cứ vang lên trong đầu Bob. Nhưng đây là lần đầu cậu hiểu em gái mình. Trước giờ, cậu luôn giấu kín Peggy chuyện đau lòng này, cứ giả bộ mọi việc sẽ tốt đẹp vì thương em (hoặc vì thương chính bản thân mình?). Thế mà Peggy không một lời oán trách cuộc đời quá bất công hay tỏ ra mình bất hạnh. Em sẵn lòng coi căn bệnh cùng cái chết là một phần cuộc sống của mình. Chẳng những không hoảng loạn như hầu hết mọi người torng tình cảnh này, mà em còn quyết sống từng ngày còn lại thật xứng đáng. Những con búp bê giấy là một cách tưởng nhớ những người bạn, nhớ mãi tất cả những niềm vui mà họ đã mang đến cho em thay vì tiếc thương âu sầu.
    Nhìn cuộc đời qua đôi mắt của Peggy, Bob hiểu Peggy không muốn mọi người nghĩ mình sắp chết. Trong khi đó, ngược lại với em mình, Bob đã để bệnh tật của Peggy bào mòn tinh thần mình. Thay vì là người anh chở che, nâng đỡ em, cậu lại buông xuôi, để giờ đây tất cả đã quá trễ. Giá mà cậu nhận ra điều ấy sớm hơn thì đã chia sẻ với em mình nhiều điều hơn rồi. Ồ, khoan đã, ngó trân những con búp bê giấy, Bob chợt thấy cũng chưa phải quá trễ. Cậu vẫn có thể tiếp nhận tinh thần của Peggy, học cách tìm phương hướng tích cực trong bất cứ hoàn cảnh nào.
    Bỗng nhiên, cậu cảm thấy nụ cười của Peggy đang khích lệ mình, tiếp thêm can đảm cho cậu. Chưa bao giờ Bob lại ân hận mình hiểu quá ít về em gái như thế. Điều quan trọng là cậu đã học được nhiều từ em gái mình, tìm thái độ sống đúng đắn. Từ hôm đó trở đi, cậu cố không sa đà vào những đắng cay của cuộc đời nữa, mà học cách tìm kiếm những mặt tích cực đôi khi đang ẩn mình trong những chiếc bóng sợ hãi của chính mình.
    Chúng ta thường sống cho tương lai – cho những điều sẽ xảy ra – mà vô tình quên đi hiện tại. Peggy đã hiểu rằng hiện tại là một món quà. Mỗi ngày em mở món quà ra và khám phá tất cả sự huy hoàng và hạnh phúc mà nó mang lại. Nhận ra giá trị của hiện tại chỉ là một nửa của cuộc chiến đấu. Phải có ý chí kiên cường và lòng quyết tâm mới chiến thắng được cuộc chiến ấy.

    p/s: Điều quan trọng không phải là chúng ta sống được bao lâu, mà là chúng ta phải sống như thế nào.




    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  17. The Following 7 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  18. #9
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    LÒNG TIN


    Tôi sẽ không bao giờ quên được cái ngày mà tôi gặp cô gái có tính cách sôi nổi ấy. Đó là vào đầu năm học cấp ba, cũng như bạn bè ở lứa tuổi đó, tôi mang một tâm trạng vừa lo lắng, vừa phấn khởi, lại vừa có một chút tự hào. Tôi muốn tận hưởng từng phút từng giây và chẳng bận tâm gì đến việc làm quen hay tỏ ra thân thiện với đám học sinh lớp dưới, đặc biệt là mấy đứa nhóc mới vô. Nhưng thật may mắn làm sao, cái tính ngạo mạn của tôi đã bị đánh gục ngay khi tôi gặp Sarah trong lớp học vi tính vào ngày đầu năm học mới. Có một cái gì đó ở cô bạn này - một cô gái rất thân thiện, dễ mến, và có vẻ như rất thích khi được học ở ngôi trường bé xíu chỉ có 80 học sinh này.

    Chỉ mới mười phút nói chuyện phiếm đầu giờ thôi mà tôi đã thấy cảm mến Sarah. Bạn ấy thích bóng rổ, mà bóng rổ lại là môn mà tôi chơi giỏi nhất từ khi còn nhỏ, và đội bóng chơi hơi yếu của tôi luôn luôn sẵn lòng chào đón những cầu thủ mới.

    Bạn ấy cao hơn tôi đến 5cm, mà chẳng may là cái thân hình cao 1.73m của tôi đã là cao nhất đội rồi. Mỗi lần cùng nhau tập luyện là mỗi lần chúng tôi càng trở nên thân thiết hơn. Bạn ấy luôn khích lệ mọi người và rất lạc quan, dường chẳng có gì có thể đánh gục được bạn ấy.

    Tôi còn nhớ như in buổi thi đấu vòng loại mà đội chúng tôi tham gia hồi tháng 12. Chúng tôi phải thi đấu với một đội rất mạnh - họ luôn luôn là đối thủ đáng gờm của chúng tôi trong suốt những năm qua. Trận đấu luôn diễn ra ở thế cân bằng và cơ hội giành chiến thắng chia đều cho cả hai bên. Tuy nhiên, đội chúng tôi có vẻ yếu thế hơn một chút vì ba cầu thủ giỏi của chúng tôi phạm lỗi phải ở ngoài sân. Đội bóng đang tụt lại phía sau cho đến khi Sarah vào sân thi đấu với một tinh thần đầy hưng phấn. Bạn ấy chơi cũng tốt nhưng chính thái độ thi đấu của bạn ấy đã giúp cả đội phấn chấn hẳn lên. Tôi nhớ như in câu nói của Sarah: "Chúng ta sẽ thắng trận này!", và đội chúng tôi đã thắng. Sau trận đấu, tôi nhớ là mình đã thán phục tinh thần quyết thắng của Sarah cũng như sự khích lệ của bạn ấy giành cho mọi người biết chừng nào. Bạn ấy chẳng hề sợ phải đối mặt với bất cứ trở ngại nào.

    Nhưng rủi thay, chỉ trong vài tuần sau đó, Sarah phải đối mặt với một trở ngại lớn lao có thể thay đổi ngay chính cuộc đời mình: một tai nạn giao thông khủng khiếp đã xảy đến với Sarah trên đường đến trường. Trong cơn bão tuyết dữ dội, chiếc xe của gia đình bạn ấy trượt ra khỏi mặt đường, Sarah bị hất tung ra khỏi xe đến vài mét. Bạn ấy bị thương rất nặng, một đốt sống cổ bị gãy và xương cột sống bị bầm. Hai ngày trôi qua, không ai dám chắc Sarah sẽ qua khỏi. Còn bác sĩ thì cho biết nếu tỉnh lại bạn ấy sẽ không bao giờ đi lại được nữa.

    Khi nghe cái tin khủng khiếp đó, tôi mất hết tinh thần. Không ai ngờ được một chuyện khủng khiếp như vậy lại xảy đến với Sarah. Tuy nhiên, sau đó tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên khi nhìn thấy tất cả bạn bè, thầy cô đều thành tâm cầu nguyện cho Sarah mau bình phục. Vài tuần sau, tôi cùng hai người bạn đến bệnh viện thăm Sarah, bạn ấy vẫn lạc quan như thuở nào. Lòng tin và quyết tâm hồi phục của Sarah đã tác động mạnh mẽ đến gia đình, bạn bè, các thành viên trong đội bóng và cả các cô y tá nữa. Mặc cho chẩn đoán không mấy lạc quan của bác sĩ, Sarah vẫn tỏ ra bình tĩnh và quyết tâm. Bạn ấy chưa bao giờ đánh mất lòng tin ngay cả khi những người thân yêu đã mất đi hy vọng. Sarah nổ lực hết sức mình để hồi phục và để lại được đi trên chính đôi chân của mình. Những khi không phải thực hiện những bài tập phục hồi chức năng đầy khó khăn, cô ấy thường dành thời gian để cầu nguyện hoặc chia sẻ tình cảm của mình với những người chung quanh.

    Và chẳng bao lâu sau, Sarah đã thực sự có thể bước đi trở lại. Cũng là cái cách mà bạn ấy vẫn thường làm mỗi khi bước ra sân bóng: cống hiến hết sức lực và tinh thần của mình để đạt được thành quả tốt nhất. Tuy vẫn chưa thể chơi bóng lại, nhưng tôi tin rằng một ngày nào đó Sarah sẽ lại làm cho tất cả chúng tôi phải ngạc nhiên. Đôi khi, chỉ cần có lòng tin thôi cũng có thể làm nên bất cứ chuyện gì.


    (Lời tác giả: Giờ đây, Sarah đang theo học văn chương tại một trường đại học ở miền nam Florida. Lần cuối cùng tôi gặp bạn ấy là tại một trận thi đấu bóng rổ ở trường trung học cũ. Sarah luôn là người mà tôi mong muốn được gặp lại nhất trong mỗi kỳ nghỉ giáng sinh. Chúng tôi thường ôm nhau thắm thiết, và trên môi Sarah lúc nào cũng túc trực một nụ cười thật tươi - một nụ cười đầy quyết tâm và dũng khí đối đầu với bất cứ trở ngại nào).




    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  19. The Following 8 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


  20. #10
    KyCung's Avatar
    KyCung is offline Sông có khúc - Người có lúc
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Đến từ
    Nơi dòng sông chảy ngược
    Bài gởi
    1,202
    Thanks
    1,387
    Thanked 3,358 Times in 840 Posts
    CÓ CÁNH CHUỒN CHUỒN NÀO TRÊN VAI EM KHÔNG?


    Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, có hai người yêu đắm say...

    Mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

    Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại...

    Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than...

    Một tháng trôi qua, người yêu vẫn im lìm, chàng đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng chàng vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng...

    Cũng có một ngày, thượng đế động lòng...

    Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội...

    Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?"
    Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"...

    Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?"
    Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"...

    Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

    Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường...

    Khi cô gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu...

    Cô gái đi tìm rất lâu, trong khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô , luôn bay lượn bên cô, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra...

    Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cuối cùng của cánh chuồn chuồn khẽ nhẹ rơi trên vai của cô gái...

    Chuồn chuồn thủ thỉ:"Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em..." nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không được cô nhận ra...

    Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh như tuyết tan từ lưng chừng trời...

    Ai cũng biết sau tai nạn cô gái nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết cô đã vui trở lại như những ngày xưa...

    Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can...

    Những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người mình yêu ra biển xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu...

    Chuồn chuồn không thể làm gì hơn...

    Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của cô làm chuồn chuồn ngạt thở...

    Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người chàng yêu nữa. Vì trên vai người ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người ấy không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ...

    Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ hôm nào...

    Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!"...

    Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người ấy. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào...

    Chuồn chuồn thả rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn...

    Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?"

    Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"

    Thượng đế hài lòng: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"

    Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."




    thay đổi nội dung bởi: KyCung, 07-09-2009 lúc 12:11 PM
    Anh không phải là con chiên ngoan đạo của lòng em!

  21. The Following 10 Users Say Thank You to KyCung For This Useful Post:


Chủ đề giống nhau

  1. Giải mã những “bí ẩn” xung quanh chiếc PC
    By superman_baby in forum Mẹo Sử Dụng và Tối Ưu PC
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 31-01-2011, 01:16 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 07-10-2009, 05:18 PM
  3. [MultiLink] Hài Kịch: Hạnh Phúc Quanh Đây - Quang Minh & Hồng Đào
    By tonny_thuong in forum Comedy - Hài
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 30-09-2009, 06:22 PM
  4. [TUT] Tạo nguồn sức mạnh bùng nổ xung quanh người
    By devil_nhok_x in forum Đồ Họa, Thiết Kế, Hiệu Chỉnh
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 09-07-2009, 02:04 PM
  5. 80 Ngày vòng quanh Thế giới
    By Njcky in forum Học Tập - Nghiên Cứu
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 06-06-2008, 08:47 AM

Tags for this Thread

Liên hệ quảng cáo
Popup, Banner v.v...
Phone : 0933 26 7749
Yahoo : luan7749
[Xem chi tiết]



DIABLO 3 Full Download

BATMAN: Arkham City

Battlefield 3

FIFA Soccer 12 Full Download

PES 2012

Darksiders 2010 Full Crack - SKiDROW (Full ISO) / REPACK (4GB) - Game hành động KHỦNG 2010 đã lên PC

StarCraft 2 Wings Of Liberty Full Crack (27/7)



Khuyến cáo

IDM Download IDM 6.xx
Best Downloader

Firefox Download Mozilla Firefox
Best Browser

Chrome Download Google Chrome
Google Browser

Gome Player Download Gom Player
Multimedia Player

K-Lite Codec Download K-Lite Codec Pack
Free Codec Pack

Yahoo Download Yahoo Messenger
Chatting Tool

Deepfreeze Download Deepfreeze 7
Protect your System

Lingoes Download Lingoes 2.7.1
Free Dictionary


Friends Links :
Mediafire Movie Music


Premium Textlinks : phong thuy | phong thuy | Sim So Dep | laptop giá rẻ

This site doesn't host any files. All posts and articles on this site are created by its visitors and express their own opinion.