Anh ra đi để lại một người vợ trẻ cùng con gái thơ dại chưa đầy 2 tuổi. Ngồi bên di hài chồng, chị Ly như không còn nước mắt để khóc thương. Cạnh đó, đồng đội của anh cứ quẩn quanh như không muốn rời nửa bước.
Chị Ly, vợ thiếu tá Phan Công Việt, xót xa khóc bên con. Từ nay cháu đã mồ côi cha Không ai bảo ai vì đau đớn quá. Tất cả đều biết rằng họ sẽ không bao giờ được gặp lại một đồng đội từng chung lưng đấu cật trong những trận đánh lớn với anh, thiếu tá Phan Công Việt.
Một tấm lòng nhân ái
Đã hai ngày qua trời Đà Nẵng dầm dề trong mưa phùn não nùng. Cơn mưa đầu mùa nhưng sao cái cảm giác lạnh như găm xé vào cơ thể. Chị Huỳnh Thị Ly thẫn thờ bên di hài chồng thì thầm: “Anh ơi, bé Nhung nhớ anh lắm. Mùa mưa cũng đến rồi, liếp nhà bếp dột ướt anh hứa sửa vẫn chưa kịp làm...”. Nhiều người không cầm được nước mắt. Bà Cầu, mẹ anh Việt, cứ ôm lấy bờ vai mềm yếu của người con dâu duy nhất trong nhà mà thút thít: “Từ nay vợ con con bơ vơ rồi Việt ơi...”.
Rồi bà kể cách đây chừng mươi hôm, khi về thăm nhà Việt có mang theo xách bánh tráng và hai chai mắm nói là tặng má. Hỏi “ở đâu vậy con?” thì Việt cười “người ta cho”. Hóa ra hôm rồi có hai cha con người Bình Định ra Đà Nẵng thi đại học. Hai cha con rảo từ sáng tới chiều mà không tìm ra chỗ trọ, đang lúc họ quẩn quanh trên phố thì Việt mời họ vào nhà ở tạm vài hôm.
Mùa thi đại học qua vài tháng, vừa rồi đi làm về anh thấy hai cha con đứng tần ngần trước cửa. Hóa ra cậu nhỏ đậu đại học, hai cha con mang chút quà quê đến để cảm ơn. Bà khóc, khóc mất một đứa con hiếu thảo với cha mẹ và rộng rãi trước cuộc đời.
Đồng đội luôn nhớ về anh!
Chỉ mới mấy hôm mà trưởng phòng hình sự Công an TP Đà Nẵng, đại tá Nguyễn Văn Thành trông đã hốc hác. Tin cấp dưới của mình hi sinh trong khi làm nhiệm vụ khiến ông quá bất ngờ. “Xót xa quá, đau đớn quá”, ông lẩm bẩm. Việt là một lính trinh sát hình sự “rất có nghề” mà ông cũng như cấp trên đang đưa vào diện quy hoạch cán bộ.
“Việt là một người anh, một đồng đội rất năng động. Luôn quan sát và lắng nghe ý kiến của mọi người - thượng sĩ Phùng Anh Đại Phúc, một trong số đồng đội tham gia phá trọng án vào chiều 21-9 cùng Việt, nhớ lại - Sáng đó, sau khi nhận lệnh từ cấp trên mấy anh em liền ngồi lại bàn phương án tác chiến. Cả đội ai cũng biết sắp vào trận, bất cứ lúc nào cũng có thể đối mặt với hiểm nguy nhưng anh rất bình thản. Và anh chính là người dũng cảm đầu tiên tiếp cận khống chế tội phạm”. Nói đến đó đôi mắt thượng sĩ Phúc đỏ hoe.
Thượng sĩ Ngô Thanh Đông, người cùng Phan Công Việt tham gia bắt đối tượng truy nã vào chiều 21-9, nhớ lại: “Khi ấy Việt trong vai một người dân thường, tìm cách áp sát đối tượng thì bất ngờ tội phạm rút dao tấn công. Tôi cùng các chiến sĩ còn lại lao vào hỗ trợ nhưng không kịp...”. Hai vết dao đâm thẳng vào vùng tim khiến gia đình, đồng đội vĩnh viễn mất anh.
Những cơn mưa Đà Nẵng càng lúc càng nặng hạt, càng làm tê tái thêm người thân, bạn bè của anh, một sĩ quan công an mẫu mực đã anh dũng hi sinh trong khi làm nhiệm vụ.
Xin chia buồn cùng gia đinh đồng chí Phan Công Việt
Xem Thêm :