Một câu chuyện đáng suy nghĩ về việc theo đuổi đam mê

2016-04-19_104113

Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm “Cứ theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn”. Bản thân tôi không cho rằng đây là quan điểm sai nhưng nó chỉ đúng một số người, trong một số hoàn cảnh nhất định mà thôi. Đừng miễn cưỡng dẫm lên dấu chân của người khác, có khi đó lại không phải con đường dẫn đến cái đích mà bạn mong muốn đâu.

Tôi từng là một nghệ sĩ truyện tranh, qua những tác phẩm của mình tôi muốn truyền tải đến bạn đọc một bài học tưởng chừng như đã cũ: “Nếu bạn cố gắng đủ, bạn sẽ đạt được những gì bạn muốn. Nếu ai đó không thành công thì lỗi thuộc về họ, họ chưa bao giờ thực sự cố gắng!”

Triết lý này thực sự đúng với tôi, trong một khoảng thời gian ngắn. Tôi đã được nếm mùi vinh quang, từng có một vài người hâm mộ, và có một mức lương kha khá so với những họa sĩ vẽ truyện khác. Tôi tin chắc rằng mình đã đúng, tôi có thể kiếm sống bằng chính những gì tôi yêu thích.

Nhưng rồi mọi thứ kết thúc.

Tôi phải nhập viện trong tình trạng không một xu dính túi, không có cả bảo hiểm sức khỏe. Loạt truyện bị đình trệ, bạn bè và người hâm mộ chung tay quyên góp để giúp tôi nhưng số tiền này chẳng thấm vào đâu. Tôi đành phải dừng đam mê của mình lại và tiếp tục với nghề phát triển trang web. Tôi chưa từng nghĩ là tôi sẽ yêu công việc này, tôi chỉ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để kiếm tiền phục vụ cho nhu cầu hàng ngày của mình mà thôi.

Sau cuộc phẫu thuật

Sau 5 năm trong nghề phát triển trang web, một lần nữa tôi lại leo lên đến đỉnh cao của sự nghiệp khi dẫn đầu trong lĩnh vực tôi đang theo đuổi. Tôi được mời phát biểu chia sẻ kinh nghiệm tại một số buổi hội thảo trên khắp thế giới. Tôi sống trong một thành phố tuyệt vời nơi tôi bắt đầu lại với công ty Tin Magpie của mình. Ngay cả trong trường hợp phải đối mặt với tình trạng khánh kiệt một lần nữa do bệnh tật tôi vẫn có thể tìm được một công việc mới với lương trong mơ nhờ công việc này, con số này lớn hơn rất nhiều so với những gì tôi kiếm được nhờ vẽ truyện tranh.

 Rồi bỗng nhiên mọi thứ kết thúc, tôi buộc phải chọn cho mình lối đi khác.

Rồi bỗng nhiên mọi thứ kết thúc, tôi buộc phải chọn cho mình lối đi khác.

 

Thực ra tôi đã cảm thấy mình có thể yêu thích được công việc này trong quá trình vẽ tranh kiếm tiền vì công việc sáng tác truyện đòi hỏi tôi phải có kiến thức cơ bản về website để quảng bá rộng rãi tác phẩm của mình đến với cộng đồng mạng. Giả sử tôi bắt đầu công việc với mong muốn kiếm được một vài đồng tiền mưu sinh qua ngày thì chắc hẳn tôi sẽ chẳng thích thú và cố công tìm tòi khám phá đến vậy. Công ty ngày càng phát triển và tôi đã dành được một số tiền kha khá, tôi quay trở lại với công việc sáng tác yêu thích. Tôi vẫn lựa chọn truyện tranh một lần nữa cho dù đó không phải là sự lựa chọn nghề nghiệp thực sự phù hợp với tôi.

Nhưng nếu giả sử tôi chỉ cương quyết làm những gì mình yêu thích cho dù công việc đó chẳng yêu tôi ngay từ những phút đầu thì mọi chuyện sẽ ra sao đây? Tôi sẽ chẳng thể nào nhận ra còn rất nhiều lựa chọn lý tưởng hơn, phù hợp hơn đang đợi tôi.

Miyazaki, phi công

 Ông hoàng hoạt hình Miyanzaki từng là một phi công.

Ông hoàng hoạt hình Miyanzaki từng là một phi công.

 

Trong khoảng thời gian 1979 – 1996, rất nhiều người trẻ dành trọn đam mê của mình cho nghệ thuật. Họ muốn bắt đầu vẽ tranh ngay sau khi tốt nghiệp khỏi trường phổ thông. Thay vì đưa ra lời khuyên hãy theo đuổi những gì các bạn trẻ yêu thích ngay khi có thể thì Miyazaki lại hướng những học sinh này tới cánh cổng đại học, tiếp tục tích lũy kiến thức và tận hưởng cuộc sống thêm 4 năm nữa. Tại sao vậy?

Khi bắt đầu bước chân vào làng truyện tranh, thay vì dành thời gian để học tập, sáng tạo và bồi dưỡng khả năng của mình, bọn trẻ bắt đầu phải lao vào hết dự án này đến dự án khác, những cây vẽ non trẻ này thậm chí còn chẳng có thời gian để suy nghĩ tìm ra nét riêng và những ý tưởng độc đáo cho tác phẩm của mình, khi đó họ sẽ lại rơi vào nỗi hoài nghi không dứt vì chính những đam mê một thời của mình: “Vẽ truyện có còn là đam mê và sở thích nữa không? Tại sao mình lại theo đuổi nghề này? Mình đang chỉ làm tiền một cách máy móc mà thôi!”

Ông chia sẻ:

Khi tôi bỏ ngang đại học để tập trung vào việc vẽ truyện, ước gì có ai đó nói cho tôi biết điều này thay vì “hãy theo đuổi ước mơ của anh đi, tiền sẽ theo chân anh ngay sau đó” thật sáo rỗng!

Với tư cách là một nhà sản xuất phim, Miyazaki luôn đan xen, lồng ghép hình ảnh của bầu trời, của máy bay, của những cô tiếp viên xinh đẹp vào trong mọi bối cảnh phim của mình. Ngay cả bộ phim tranh cãi nhất trong sự nghiệp của ông, “Gió Nổi” cũng được làm ra để vinh danh ngành hàng không. Đơn giản bởi vì ông dành trọn tình yêu và tuổi trẻ của mình cho những chuyến bay, làm sao ông có thể làm ra những bộ phim sống động, chân thật đến vậy nếu ngay từ ban đầu vị đạo diễn này chỉ một mực theo đuổi truyện tranh? Nếu Miyanzaki chọn con đường đó, chúng ta chẳng thể nào có cơi hội để thưởng thức những bộ phim tuyệt vời như: Hàng xóm của tôi là Totoro, Cô phù thủy nhỏ Kiki, Công chúa sói Mononoke.

Chính những hiểu biết sâu sắc về ngành hàng không đã góp phần giúp ông phá những quy tắc, giới hạn của dòng truyện tranh Nhật Bản đương thời và cả chính giới hạn sáng tạo của ông nữa. Hai niềm đam mê hòa trộn đã tạo ra một tượng đài bất tử, một cơn sốt trong làng phim hoạt hình Nhật Bản thời đó. Nếu bạn đam mê đủ nhiều, rất có thể tạo ra những tác phẩm để đời tiếp theo.

Tuy nhiên hãy nhớ rằng đam mê không bao giờ là đủ.

Những lời khuyên hời hợt thà không có còn hơn

Khi tôi còn là một tay nghệ sĩ truyện tranh, tôi đã từng sống trong một khu rừng một cách nghèo khổ. Tôi cũng giữ một vài quan điểm sống cho riêng bản thân mình: tôi không muốn đặt chân vào cánh cổng đại học chỉ vì “tôi không biết mình muốn làm gì trong suốt quãng đời còn lại”, tôi không có đủ tiền để theo đuổi thứ bản thân tôi còn đang hoài nghi. Thay vì tìm kiếm thứ mình thích, tôi thà thích thứ mình đang sở hữu và thuyết phục bản thân rằng “hãy làm những gì mày muốn, hãy kiếm sống bằng nghề vẽ truyện”. Quan điểm này thậm chí còn được thể hiện trong cuốn truyện in màu đầu tay của tôi.

Nhưng theo đuổi nghề này là một quá trình dài hơi (trước khi những công ty giúp đỡ freelancer vẽ truyện khởi nghiệp như Kickstarter và Patreon ra đời, mọi thứ đều ở thuở sơ khai và vô cùng vất vả, tôi bước chân vào nghề quá sớm và rời đi ngay cả khi mọi thứ còn chưa bắt đầu). Tôi không dám nhìn vào sự thật này, vì đối với tôi của ngày hôm đó, vẽ truyện là cách duy nhất và tốt nhất đối để tôi trang trải cuộc sống. Nhưng thay vì giúp tôi ra khỏi cánh rừng và mua được một căn nhà gần khu dân cư, tình yêu của tôi lại kéo tôi ra xa khỏi đám bạn cũ, khỏi thế giới loài người. Cho đến nay, thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được một vài email tâm sự về chuyện nên hay không việc theo đuổi đam mê.

Một trong số chúng làm tôi buồn không ít.

Một cô gái trẻ đang vật lộn trong hoàn cảnh tương tự tôi ngày trước. Dù đang ở trong thời điểm tồi tệ nhất trong cuộc đời nhưng cô ấy vẫn cương quyết theo đuổi giấc mơ làm giàu từ việc viết truyện trên eBooks hay blog. Tôi thật lòng muốn nói với cô gái trẻ đầy đam mê ấy rằng: “Hãy cẩn thận, bạn đã chọn cách chạy theo giấc mơ của mình nhưng khi thất bại và muốn làm lại, lối về sẽ đầy chông gai đấy”. Nhưng tôi quyết định im lặng, khi tôi còn là một chàng trai đầy hoài bão, không một ai ném vào mặt tôi những lời lẽ kém khích lệ như vậy cả.

Một số điều tôi đã tự nhủ với bản thân mình

Chúng ta nhận được những lời khích lệ “làm những gì bạn đam mê ngay hôm nay đi nào!” từ một số ít người thành công, những ngôi sao, những doanh nhân thành những lời khuyên từ những họ bỗng biến thành chân lý. Họ đã thành công phải không nào? Nếu chúng ta làm theo họ thì chẳng hóa ra một con quạ nếu sống trong hồ và ăn cỏ dại qua ngày sẽ biến thành thiên nga sao?

 Nếu chúng ta làm theo họ thì chẳng hóa ra một con quạ nếu sống trong hồ và ăn cỏ dại qua ngày sẽ biến thành thiên nga sao?

Nếu chúng ta làm theo họ thì chẳng hóa ra một con quạ nếu sống trong hồ và ăn cỏ dại qua ngày sẽ biến thành thiên nga sao?

 

Bạn đã bao giờ thử nghe về hành trình theo đuổi đam mê của những người thất bại chưa? Những người chấp nhận sống trong cuộc sống rách nát, chắp vá và đầy thương tích vì đam mê của mình ấy: những tay đánh bạc chuyên nghiệp, diễn viên đóng thế, những anh chàng nghệ sĩ truyện tranh rỗng túi như tôi đây. Chúng tôi chẳng được mời đến phát biểu tại các sự kiện, chúng tôi không được trả tiền để lên sóng thao thao bất tuyệt về nỗi cùng cực đáng thương của mình để rồi giết chết biết bao giấc mơ của người khác, sách chúng tôi viết cũng chẳng ai thèm mua.

Lời khuyên chính là những gì chúng ta tự nhủ mình trong những năm tháng tuổi trẻ. Nhưng mỗi chúng ta đều sống trong một thế giới của riêng mình với những đam mê khác nhau và khả năng riêng biệt. Suy cho cùng thì cuộc sống của mỗi người chúng ta đều hướng về một cái đích chung là đạt được hạnh phúc. Nhưng có một vài cá thể sinh ra đã ở vạch đích rồi, có thể so một thiếu gia chuẩn bị thừa kế gia tài cả triệu USD với một bà mẹ trẻ đang chật vật với 3 công việc cùng một lúc ư?

Thật may mắn nếu bạn lớn lên và vẫn giữ được niềm đam mê thuở bé: chơi game, sáng tác, nhảy múa. Chẳng đứa trẻ nào từng ao ước lớn lên sẽ trở thành thợ sửa ống nước hay người chăn nuôi gia súc cả. Những anh nông dân đó cũng từng một thời ao ước trở thành nhà du hành vũ trụ hay một cây viết đại tài chứ, nhưng lý do vì sao mà họ lại chọn cách gắn bó với công việc họ đang làm? Thay vì một mực làm những gì họ yêu thích, những người này đã chọn cách khám phá cả những thứ họ chưa thích, những thứ họ chưa từng nghe qua nữa. Thử tưởng tượng xem nếu chúng ta chỉ theo đuổi những gì mình thích thì bao nhiêu còn lại sẽ bị triệt tiêu đây?

Thật dễ để đưa ra những lời khuyên truyền cảm hứng cho người nghe, nhưng thực tế làm theo được hay không lại phức tạp hơn bạn tưởng rất nhiều.

Lời khuyên của tôi dành cho các bạn

Thay vì khuyên các bạn hãy chạy theo đam mê của bản thân, tôi sẽ sửa chúng thành:

Đừng vì tồn tại mà làm bất cứ thứ gì bạn không thích!”

Trên đời này, không có bất cứ thứ gì xứng đáng sự cam chịu của bạn. Những thứ bạn dành trọn đam mê và tình yêu của ngày hôm nay, rất có thể ngày mai sẽ chẳng khiến bạn bận tâm nữa. Nếu thật sự những thứ công cuộc theo đuổi niềm đam mêm không mang lại kết quả thì đừng ngăn mình đến với những chân trời mới. Mạnh mẽ thoát khỏi những đêm dài khóc than vì tình yêu không được đền đáp, hãy tìm ra một thứ khác để yêu, để đam mê hết mình đi nào.

Tôi cho rằng cuộc đời này, chúng ta sẽ có nhiều hơn một thứ để đam mê, nhiều hơn một người để yêu. Trên thực tế, trải qua vài mối tình trước khi kết hôn sẽ giúp bạn chọn ra đối tượng phù hợp nhất để sống với mình cả đời. Chẳng phải điều này nên áp dụng cho công việc chúng ta muốn làm cả đời ư?

Tham khảo Quartz

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *